Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 20.4

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 9: Phúc thọ lãnh tranh phong

Nàng mới nghe xong vài câu liền quay đầu hỏi Tĩnh phu nhân, “Mẫu đơn đình? Muội muội như thế nào lại thích loại hí khúc này.”

“Du viên kinh mộng, duyên định tam sinh. Vở diễn này cảm động vô cùng.” Khi nàng nói lời này là lúc, trên mặt lộ ra ý cười mê người đầy yếu ớt, cất giấu ưu thương. Ta thực kinh ngạc, nàng lại có biểu cảm như vậy.

“Nhưng Mẫu đơn đình chung quy là sách cấm, ngừng đi.” Hoàng hậu ra lệnh một tiếng, cắt ngang tiếng hát, sau trầm tư một lát, mới mở miệng nói,“Thay thành Mã nguy pha.”

Mâu trung Tĩnh phu nhân hiện lên ẩn ẩn hờn giận, chỉ là không nói gì, nhất ngữ bất phát nhìn chằm chằm nhóm con hát đang theo lệnh mà đổi vở, diễn cảnh Dương quý phi vì vó người nguy nan ngày một tiến gần mà phải thắt cổ tự tử.

“Muội muội ngươi xem, Dương Ngọc Hoàn cũng từng là một quý phi hậu cung ba nghìn riêng nàng độc sủng, nhưng kết cục của nàng vẫn là rơi vào thê lương như thế. Phù hoa tươi đẹp như vậy phút chốc chuyển thành mây khói, thật đáng buồn a!” Thanh âm Hoàng hậu rất lớn, tựa hồ muốn cho tất cả mọi người ở đây nghe thấy, những người hiểu chuyện vừa nghe liền có thể phát giác nàng đang châm chọc Tĩnh phu nhân.

“Nhưng tình yêu của nàng cùng Đường Huyền Tông cũng đã trở thành một đoạn ái tình thiên cổ có một không hai, không phải sao? Mùng bảy tháng bảy Trường Sinh điện, nửa đêm có người thì thầm bên tai. Trên trời nguyện làm chim liền cánh, dưới đất nguyện làm phu thê cùng gối chăn.” Thanh âm bình tĩnh êm tai, nhưng là ngữ điệu lại lộ ra vô cùng tự hào.

Ta hai tay nắm chặt, các đốt ngón tay trở nên trắng bệch, cảm tình của Tĩnh phu nhân cùng Kỳ Hữu tựa hồ sớm vượt qua tưởng tượng của ta, phải không? Tình cảm của bọn họ đã có thể kiên trinh bất di như Dương quý phi cùng Đường Huyền Tông sao? Ta đã muốn bắt đầu hoài nghi tình cảm của Kỳ Hữu đối với Tĩnh phu nhân, thật sự chỉ vì nàng giống như ta sao?

Hoàng hậu không thèm nhắc lại, Dương Tiệp dư bên cạnh ta lại thở dài một tiếng, ta kỳ quái nhìn nàng, nhỏ giọng hỏi, “Vì sao lại thở dài?”

Nàng hơi hơi nhíu mi, dùng thanh âm so với ta còn thấp hơn nói, “Khúc my phong giáp, thanh thanh nhi tiện thể, tú ngoại nhi huệ trung. Phiêu khinh cư, phấn bạch đại hắc giả, liệt ốc nhi nhàn cư, đố sủng nhi phụ thị, tranh nghiên nhi thủ liên” Nàng ngâm nhẹ hai câu ngắn ngủi, đã đem tình cảnh hậu cung điêu khắc sinh động như thật, thật sự khó tưởng.

Ta lại hỏi ,“Vì sao lại cảm khái như vậy?”

Nàng buồn bã cười,“Nhất nhập cung môn thâm tựa hải.” Dứt lời liền cúi đầu, tựa hồ lâm vào một hồi chuyện cũ bi thương của chính mình, “Ta căn bản không muốn tiến cung, nhưng phụ mẫu vẫn nhất quyết đẩy ta vào thâm cung tịch mịch này, ta đối với bọn họ có hận, nhưng bọn họ chung quy vẫn là cha mẹ của ta.”

“Cũng không biết vì sao, từ khi nhìn Tuyết Tiệp dư ở Dưỡng Tâm điện trình diễn nhất vũ, bây giờ xem cái gì cũng đều vô vị.” Khi ta còn đang lẳng lặng nghe Dương Tiệp dư kể chuyện, thanh âm của hoàng hậu lại từ tiền phương truyền đến, ta tùy theo hướng âm thanh truyền đến mà lắng nghe, “Không biết bản cung có thể có may mắn được thưởng thức vũ kỹ của người một lần nữa?”

Ta lập tức từ trên ghế đứng dậy, quỳ rạp, “Nô tỳ thân thể không khoẻ, sợ là không tiện thi vũ.”

Tĩnh phu nhân thoáng cười, mâu quang cũng dừng trên người ta, “Hoàng hậu nương nương chỉ sợ không có phúc thưởng thức điệu vũ này, vũ kỹ Tuyết Tiệp dư cũng chỉ vì Hoàng Thượng mà thi triển.”

Hoàng hậu thần sắc một phen ảm đạm, “Là bản cung không đủ phân lượng?” Thanh âm mang ý tứ cảnh cáo theo gió lạnh truyền vào tai ta, thầm nghĩ lúc này bản thân không chịu múa, nàng nhất định sẽ không bỏ qua, nhưng là xét theo sức khỏe ta lúc này, muốn trình diễn Phụng vũ cửu thiên sợ là lòng có dư mà sức chẳng đủ.

Gương mặt xinh đẹp Tĩnh phu nhân thoáng than nhẹ tiếc hận, “Hoàng hậu nương nương còn không biết sao? Hoàng Thượng chính miệng truyền tối nay cho Tuyết Tiệp dư thị tẩm.”

Ta cùng với hoàng hậu đều kinh ngạc, như thế nào ta không hề nghe qua tin tức này? Là Tĩnh phu nhân cố ý ở trước mặt hoàng hậu bịa đặt việc này, hay nàng sớm đã hạ quyết tâm tối nay phá hỏng việc ta thị tẩm?

“Khó trách cao giá như thế, ngươi muốn một bước bay lên cành cao làm phượng hoàng sao?” Hoàng hậu đột nhiên đứng lên, ánh mắt băng lãnh đến đáng sợ thẳng bức hướng ta,“Tuyết Tiệp dư, bản cung nói cho ngươi biết, chỉ cần còn có bản cung ở đây, ngươi đừng vọng tưởng có thể trèo lên long sàn.”

Mãi đến khi mọi người rời khỏi Phúc Thọ các, ta vẫn như trước quỳ trên mặt đất, để gió bắc vô tình thổi qua người, cuồn cuộn nổi lên ám trần. Ôn Tĩnh Nhược, một chiêu này của ngươi quả thật rất cao minh, đem ta cùng với hoàng hậu thắt cùng một chỗ, ngươi lại bình yên thoát ra.


3 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 20.4”

  1. humi nói:

    Many thanks!

  2. nguyen hanh nói:

    Thật bất ngờ nha. Mấy hôm ta không lên đã có mấy Chap mới nàng đăng rôi! hôm nào cũng được như vậy mới thực thống khoái a! Thanks nàng….

  3. 13emap nói:

    Trong cung đúng là mệt mỏi. Bây giờ 1 vợ 1 chồng còn bao nhiêu là chuyện. Nghĩ đến ngay xưa khổ cho các nàng quá. Thanks nàng đã dịch hay như thế.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s