Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 21.3

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 10: Phục thủy dã nan thu

Khi ta đẩy ra cánh cửa đóng chặt của Bích Trì cung, hình ảnh đầu tiên xâm nhập vào mắt chính là một hắc y nam tử tay dùng bạch lăng (lụa trắng) gắt gao siết lấy cổ Đỗ Hoàng hậu, bà liên tục liều mạng giãy dụa, muốn la lên lại nhưng cổ họng lại không thể phát ra bất kỳ thanh âm nào. Lúc bà phát hiện ta đứng ở ngoài cửa, liền vung hai tay hướng ta cầu cứu, ta lại chỉ có thể ngây ngốc đứng tại chỗ, dại ra nhìn hắc y nam tử, mà hắn lại đúng là Hàn Minh.

Ta sớm quên la lên.

Mãi đến khi bà vô lực giãy dụa, hai tay như lá úa, héo tàn vô sức mà rơi xuống, cuối cùng ngã xuống mặt đất lạnh như băng, ánh mắt lại thủy chung hung hăng trừng ta, giống như …… Ta chính là hung thủ giết người.

Hàn Minh đưa mắt nhìn ta – thủy chung vẫn đứng như tượng tại cửa, mâu trung hiện lên thần sắc phức tạp, cuối cùng không nói lời nào, từ trong vạt áo lấy ra một khối lệnh bài kim quang lòe lòe. Muốn nhét vào trong tay Đỗ Hoàng hậu đã chết, nương theo ánh trăng thảm đạm, một chữ “Tấn” phản chiếu vào mắt ta, ta lập tức hiểu được một hồi giá họa tiết mục này.

“Đợi chút.” Ta đột nhiên kêu lên, thanh âm dồn dập phiêu đãng bốn phía, âm trầm lạnh lẽo, ta từ bên hông lấy ra một khối ngọc sáng trong, mặt trên rành mạch khắc một chữ “Tấn”.

“Dùng thứ này sẽ khiến người khác dễ dàng tin tưởng.” Hơi dùng một chút lực, đem ngọc bội ném, ngọc bội ở không trung vẽ một độ cong hoàn mỹ, cuối cùng rơi vào tay hắn.

Hắn cái gì cũng không hỏi, chỉ đem khối ngọc kia nhét vào trong tay bà, sau đó dùng khinh công trác tuyệt phiêu nhiên từ sau cửa sổ bay vọt đi. Một lát sau, ta thét một tiếng chói tai vang vọng tận trời, cái gì cũng không kịp nghĩ, quanh quẩn trong đầu ta là đôi mắt u oán kia, đến chết vẫn trừng trừng nhìn ta. Một màn này cứ như khắc sâu trong đầu, không cách nào gạt khỏi.

Khi đó ta căn bản không kịp nghĩ nhiều, Hàn Minh rốt cuộc muốn làm cái gì, hắn nghe ai sai sử. Ta chỉ biết, mục đích của hắn là muốn giá họa Kỳ Tinh, cái chết của Vân Châu lại dũng mãnh tá hiện trong tâm trí, nếu không phải vì hắn thủy chung nhớ thương đế vị kia, nếu không phải vì hắn tìm tìm cách hãm hại Kỳ Hữu …… Bọn họ làm sao lại bất đắc dĩ đến mức đem Vân Châu đẩy ra làm con cừu non thế tội. Nghĩ đến đó, ta liền quyết tâm hỗ trợ Hàn Minh một tay.

Tới tận bây giờ, Kỳ Hữu một câu đem ta đánh tỉnh, càng làm cho ta nhận rõ vấn đề, một việc không có khả năng xảy ra đã trở thành hiện thực. Hàn Minh cư nhiên chịu Kỳ Hữu sai sử! Vì sao, chỉ vì trừ bỏ Kỳ Tinh mà thôi, hắn lại nhẫn tâm xuống tay đối với mẫu hậu của mình, hắn thật sự có thể diệt sạch nhân tính như thế sao?

“Nàng có biết, trước khi Vân Châu chết, ta từng nhận lời với nàng ấy một việc, một việc rất quá đáng.” Thanh âm của hắn từ từ truyền đến, đánh gãy suy nghĩ trong ta giờ phút này, “Thay Thẩm gia mấy chục nhân mạng báo thù, ta là vua của một nước, một lời nói ra đáng giá ngàn vàng, cho nên không thể không giết mẫu hậu. Tuy rằng bà chưa bao giờ đối đãi ta như cốt nhục thật sự, tuy rằng bà chưa làm được dù chỉ một phần trách nhiệm của người làm mẫu thân, nhưng bà chung quy là mẫu hậu của ta, dù có trăm ngàn mưu tính cũng không đành lòng. Nhưng bà giết hại Thẩm gia trên dưới mấy chục nhân mạng là sự thật, đồng thời, ta cũng nghĩ đến kế nhất tiễn hạ tam điêu, thứ nhất có thể vì Vân Châu báo thù, thứ hai đem dã tâm bừng bừng của Kỳ Tinh nhanh chóng tiêu diệt.” Thanh âm của hắn dần dần mang theo tình cảm, thanh âm chiến túc, bàn tay nắm chặt tay ta cũng có chút vô lực.

“Như vậy con điêu thứ ba đâu?” Ta đem lời muốn nói đem ra khỏi miệng, chợt ngưng bặt, ta chợt cả kinh nhận ra, hắn cùng với ta nói chuyện nãy giờ chỉ luôn xưng “Ta” mà không phải “Trẫm”, hô hấp của ta bắt đầu gấp gáp, đáy lòng tràn ngập một cảm giác mát lạnh.

Hắn nâng tay xoa xoay gáy ta, ôn nhu chạm đến cánh môi ta, rồi chuyển sang hai má, cuối cùng là đôi mắt ,“Có thể đem nàng vĩnh viễn ở lại bên người ta.” Chạm nhẹ hết gương mặt của ta, hắn cười ôn nhu đến tao nhã, cố gắng giấu giếm bao nhiêu tang thương cô tịch, thần sắc phức tạp tuôn trào khó che giấu, “Phức Nhã, bốn năm trước ta đã mất đi nàng một lần, bốn năm sau, ta tuyệt đối sẽ không buông tay.”

Há há há *ôm máy lăn vòng vòng* Kỳ Hữu gây nhạc nhiên chưa =)) Ai tưởng Kỳ Hữu yêu không nhiều như Liên Thành, chỉ có Liên Thành mới nhận ra Phức Nhã  =)) . Nam chủ, Kỳ Hữu là nam chủ nha, không có tầm thường đâu nha~~

Advertisements

8 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 21.3”

  1. Trang nói:

    Thanks nàng.mừng quá đi a,cuối cùng Kì Hữu cũng nhận ra rồi

  2. Hong Ngoc nói:

    Oi, chuyen den day bat dau thay hay qua. Thanks ban nhieu.

  3. Hoàng Linh nói:

    Tks nang`. 😀

  4. nguyệt nói:

    nàng ui nàng cố gắng dịch nhanh lên nha mọi người đang chờ hằng ngày đó 😦 ths nàng nhìu

  5. Hoàng Linh nói:

    Ôi.. KH kaka.. Chàng thật làm ta ngày càng tò mò và mê đắm chàng quá điiiii.. Yêu chàng mất rồi.. :((

  6. Violet nói:

    bạn dịch rất hay! cám ơn nhiều nhiều

  7. thoa nguyễn nói:

    like

  8. Anh Dai nói:

    That la hay. Tac gja djch nhanh len dj. Dang toj hoj gay can. Tjnh yeu cua ho se nhu the nao day?


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s