Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 21.4

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 10: Phục thủy dã nan thu

“Ngươi… Khi nào đã nhận ra.” Ta đè nén từng đợt sóng ngầm mãnh liệt trong tâm, thấp giọng hỏi.
Thanh âm của hắn cũng trầm thấp vài phần, xuất hiện vô hạn nhu tình, “Còn nhớ rõ nàng đã nhờ Kỳ Tinh đưa tin không? Lạc hương tán tận phục không yểu, mộng đoạn tư nhã lâm vị tuyền. Cả ý của câu này, chẳng phải là hai chữ “Phức Nhã” sao? Lúc đầu ta còn tưởng Kỳ Tinh cố ý thử ta, nhưng lúc ở Vị Tuyền cung ta lại nhìn thấy nàng……”

“Vì sao ngươi không nghĩ là Châu nhi viết?”

“Châu nhi căn bản không biết tên nàng là Phức Nhã, làm sao có thể viết ra câu thơ này. Huống hồ…… thanh âm của nàng, ánh mắt của nàng, chữ viết của nàng, ta như thế nào lại không nhìn ra? Còn có căn phòng tràn ngập ánh sáng của đom đóm, chỉ có nàng mới có thể vì ta và Châu nhi mà dụng tâm bắt giữ, cũng chỉ có nàng mới có thể hiểu rõ tâm tư ta như thế.” Từng câu từng chữ ngắn ngủi như thế cứ liên tục nói ra, nói hết nguồn căn, tựa như mùa đông cho chút gió lạnh nhẹ thổi vào tâm ta, xua tan mọi thống khổ, bi ai.

Nguyên lai, chàng từ ngày ấy đã nhận ra ta, ta lại vẫn ngây ngốc nghĩ rằng chàng cái gì cũng không biết, thậm chí còn muốn thành toàn cho chàng cùng với Vân Châu, không ngờ, người mù mịt chẳng hay biết gì lại chính là ta.

“Đừng trách ta đến tận lúc này mới hướng nàng từa nhận hết thảy, nếu không phải Kỳ Tinh cố sức ép sát, muốn lợi dụng nàng áp chế ta…… Ta chỉ có thể hờ hững đối đãi cùng nàng, nàng có biết ta phải nhẫn nại biết bao mới có thể kiềm nén xúc động muốn ôm nàng vào lòng.” Một câu rồi lại một câu, từ tuy ít nhưng hàm ý vô cùng ô tận, những lời này từ miệng Kỳ Hữu thoát ra, từng câu từng chữ đều chân thực như vậy.

Mà ta, lại không nói gì.

Tất cả tâm tư của nửa đời người, chỉ tựa một làn mây khói, lượn lờ tiêu tán, đến cuối cùng hóa thành một tiếng than nhẹ, một chút ngưng lệ ….

Đêm đó, bên trong tẩm cung ảm đạm phiêu phong, ánh nến tắt hẳn, sa liêm khẽ che. Chàng gắt gao ôm lấy ta đi vào giấc ngủ, đầu nhẹ tựa vào cổ ta, không nói bất kỳ điều gì, nhưng đôi tay mạnh mẽ đó lại cường ngạnh ôm lấy vòng eo ta.

Ta tuy có rất nhiều, rất nhiều điều nói muốn hỏi chàng, nhưng lại chưa mở miệng, bởi vì ta biết, giờ phút này chàng chỉ muốn được yên lặng. Ta thậm chí ích kỷ đến mức không nói cho chàng biết nguyên nhân thật sự khiến mẫu hậu bỏ rơi chàng, chỉ sợ khiến chàng càng thêm hối hận tự trách, trên lưng của chàng đã phải gách vác rất nhiều thứ, ta chỉ nguyện ở lại bên chàng bầu bạn tả hữu, giúp chàng bù đắp bi thương nửa đời người. Đã vậy, cứ để cho chàng nghĩ rằng…… Đỗ hoàng hậu cho tới bây giờ chưa từng thật tình đối đãi mình đi.

Nghĩ đến đó, ta liền tựa vào vòng ngực đó, bình yên ngủ.

Mông mông lung lung, chợt thấy có bóng dáng chớp lên trước mắt ta, ta thực không tình nguyện mở mắt, mê mang nhìn vẻ mặt đạm cười Kỳ Hữu, chàng nói, “Đã lâu lắm rồi, không được nhìn thấy dung mạo của nàng khi ngủ say, thật sự tuyệt đẹp.”

Ta chợt mỉm cười, trong nháy mắt, tâm của ta đã được lấp đầy, thật viên mãn, cảm giác này ngọt ngào như ăn một quả cam vậy, chàng thật sự không quan tâm đến dung mạo của ta sao? Trong lòng còn có chút bất an, đã thấy chàng cúi đầu hôn lên môi ta, trong một khắc chạm nhau kia, một luồng điện mạnh mẽ, tê dại khiến ta khinh ngâm một tiếng, cùng chàng gắn bó gian giao triền khiến ta điên đảo như say rượu, ta vô hình lạc lối trong ôn nhu vô hạn cùng bá đạo chiếm lĩnh, khẽ nhắm mắt, cảm giác từng nhịp thở của tình dục.

“Hoàng Thượng!” Thanh âm từ ngoài cửa truyền vào, “Đã đến lúc tảo triều.”

Hắn nhẹ nhàng buông, nhưng đôi môi vẫn di chuyển khắp môi, mũi và gò mà của ta, tình ý chưa hết. Ta nhẹ nhàng đẩy ra, mới phát hiện sắc trời sớm đã tảng sáng,“Nên đi tảo triều rồi.”

Chàng có chút không tình nguyện đưa tay mơn trớn tóc ta, than nhẹ một tiếng, “Phức Nhã.” Lại gắt gao cầm hai tay ta, mười ngón tay đan chặt vào nhau, tựa như không thể tách ra, “Sinh tử khoát khế, tình định tam sinh diệc bất hối .” (Sinh tử đã viết rõ ràng trên giấy, tình này đã định, ba kiếp cũng không hối)

Nghe vậy, ta gắt gao tựa đầu vào trước ngực chàng, dùng sức ôm chặt thắt lưng vững vàng đó, vùi đầu vào trong lòng chàng, nghe tiếng tim chàng đập hỗn loạn, ngâm nhiên cười,“Ta cũng như thế!”

“Hoàng Thượng!” Ngoài cửa, Từ công công lại bất an lên tiếng thúc giục, kết quả tự rước lấy một trận uấn giận của Kỳ Hữu,“Trẫm đã biết!”

Ta cười thấp một tiến, lách mình ra khỏi vòng tay chàng, khiến chàng không khỏi giật mình một cái, có chút mất tự nhiên buông ta, xoay người xuống giường, lệnh cho nhóm nô tài tiến vào giúp thay quần áo. Mà ta vẫn như trước lẳng lặng ngồi nguyên tư thế bên trong sa trướng, mắt nhìn chăm chú chàng đang được một đám nô tài vây quanh giúp thay y phục. Nhất cử nhất động xác thực mang theo khí thế vương giả, chỉ là cả người tản ra một cỗ lãnh khí khiến cho người ta chỉ nhìn thôi đã khiếp sợ.

“Hoàng Thượng……” Ta đột nhiên nhớ tới một chuyện rất trọng yếu, vội vàng thốt ra, âm lượng cũng bất giác đề cao vài phần.

“Ân?” Chàng quay đầu nhìn ta, các nô tài không vì động tác xoay người của chàng mà dừng đi công việc, cẩn thận nương theo chàng mà thay đổi vị trí, tiếp tục lên đến những phụ kiện phía cao hơn của long bào.

“Tội của Kỳ Tinh…… Hoàng Thượng tính……” Lời của ta mới nói đến một nửa, đã hoạt kê mà dừng lại, bởi vì đồng tử chàng đã hơi ám sắc, tê mâu trầm xuống, chú ý đến điểm khác thường này, ta âm thầm thở dài, không dám hỏi tiếp.

Chàng không trả lời ta, bỗng nhiên xoay người, không hề nhìn ta, nhóm nô tài ba chân bốn cẳng giúp chàng thay quần áo, tẩm cung nhất thời im lặng, mang theo chút khủng bố âm trầm. “Lát nữa ta cho người đến truyền cho nàng một khẩu dụ, nàng đi xem Kỳ Tinh đi.”

Advertisements

6 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 21.4”

  1. Hoàng Linh nói:

    Temmmmmmmmm.. Hay quá nàng ui.. 😡

  2. Trang nói:

    Đọc chap này ngọt ngào quá đi,thank nàng a

  3. trinhnguyen nói:

    hok chiu dau minh muon doc nua! thank nang,nang dich hay wa ah! ^*^ chuzz…chuzzz


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s