Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 22.1

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

  Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 11: Lãnh hương dục đoạn trường

Ta cứ thế mơ mơ màng màng tiêu sái ra khỏi Thiên Lao, hướng ngự thư phòng bước thẳng, ta hiện tại chỉ có một ý niệm trong đầu, ta muốn gặp ngay lập tức Kỳ Hữu! Chuyện này ta nhất định phải giáp mặt hỏi rõ ràng, nếu không ta sẽ không thể tin tưởng. Sáng nay chàng còn nói với ta “Sinh tử khoát khế, tình định tam sinh diệc bất hối” (Sinh tử đã viết rõ ràng trên giấy, tình này đã định, ba kiếp cũng không hối), chẳng lẽ đều là giả? Đến cuối cùng, ta cũng chỉ là một quân cờ trên bàn cờ, tùy nghi lợi dụng thôi sao?

Bước đi lúc ban đầu vốn dồn dập dần trở nên phù phiếm vô lực, cũng không biết đã chạy qua bao nhiêu con đường, ta chỉ cảm thấy thể lực hầu như không còn, toàn thân xụi lơ, thở hổn hển liên tục, mãi đến khi bản thân dần chậm lại đến không thể bước tiếp. Nhẹ tựa tay vào bức tường, mắt vô thức dõi theo áng mây lững lờ giữa trời cao, ta thật sự không thuộc loại người này, đột nhiên trong đầu lại xuất hiện loại xúc động muốn chạy trốn khỏi nơi này, thâm cung đại viện nguy cơ tứ phía, đằng sau bức tường này bốn bề thọ địch, lại cất giấu biết bao huyết án không thể cho ái biết. Cái chết của Vân Châu cùng Kỳ Tinh không phải là ví dụ sao?

Trong đầu ta vang lên tiếng nói muốn ta buông tay, đừng nói ngự thư phòng không phải là nơi ta có thể vào, cho dù có vào được thì có thể như thế nào, chất vấn khiển trách Kỳ Hữu sao? Kỳ Tinh nói đúng, nếu hắn không chết, Kỳ Hữu hẳn phải chết, chẳng lẽ ta lại hy vọng người phải chết là Kỳ Hữu sao?

Cười khổ một tiếng, lúc trước ta vì sao phải chấp nhất như vậy, không chịu theo Hàn Minh rời khỏi đây, có lẽ nếu ta cùng hắn rời đi, ta sẽ không phải đặt mình trong tình huống này.

Ta đờ đẫn xoay người, khóe môi gợi lên một chút ý cười chua xót, mới nâng mắt liền phát hiện Liên Thành đã không biết khi nào đứng trước mặt, thật lâu sau hắn mới mở miệng,“Ta có chuyện muốn hỏi ngươi.” Đôi mắt hắn sâu thẳm, đen láy như màn đêm, gương mặt tuyệt mỹ của hắn vẫn như xưa, một ánh nhìn liền khiến người khác xiêu đổ.

“Ta không có chuyện gì có thể trả lời ngươi.” Giờ phút này, tâm tình sớm lâm vào một mảnh xao động cùng tuyệt vọng, ta không có khí lực dư thừa để hướng hắn giải thích.

“Nếu ngươi không trả lời ta, ta hiện tại liền đi tố giác thân phận của ngươi.” Hắn từng bước tới gần ta, những cảnh cáo này thật quá lợi hại đi, khiến ta chỉ muốn cười, thay đổi tình huống một chút, nếu hôm qua hắn nói với ta lời này, ta tất nhiên sẽ rất sợ. Mà tiếc thay, hắn lại chọn hôm nay, ta đã đem hết thảy vất sang một bên.

“Liên Thành, nay ngay cả ngươi cũng muốn lợi dụng ta sao?” Ý cười của ta thủy chung duy trì bên môi, “Ngươi hiện tại phải đi tố giác a, ngươi đi nhanh đi a…… Chỉ cần ngươi có bằng chứng chứng minh ta chính là Phức Nhã công chúa, ngươi liền thắng.” Một tiếng hừ lạnh cùng với tiếng cười khẽ vang.

Sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, lại đánh giá ta, ánh mắt mang theo cảm tình hoang mang đến xa lạ. Ta đưa tay khẽ vuốt khuôn mặt này, không nóng không lạnh cất tiếng, “Khuôn mặt này sớm đã không bằng năm xưa tuyệt mỹ khuynh thế, mà ngươi, ngươi hãy để tay lên ngực tự hỏi, cái ngươi yêu là vẻ ngoài đó hay bản chất con người của Phức Nhã.”

Tầm mắt hắn như một mũi nhọn xẹt qua, chợt trầm hẳn, hắn không nói lấy một câu. Ý cười bên môi ta càng lúc càng khuếch tán, mang theo ác ý mãnh liệt, “Nếu ngươi muốn ta giải thích, thì thôi cứ đi mà hỏi hoàng hậu của ngươi – Linh Thủy Y, ta vô cùng tin tưởng nàng sẽ cho ngươi một đáp án vừa lòng.”

Lướt qua hắn, ta tiếp tục bước đi, một chút lưu luyến cũng không để lại, gió lạnh mang theo chút lãnh hương xông vào mũi, ta dùng sức hít sâu một ngụm, sau đó nhẹ nhàng thở ra, suy nghĩ của ta càng lúc càng rõ ràng.


5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 22.1”

  1. junxinh nói:

    Thank ban

  2. thoa nguyễn nói:

    cảm ơn bạn

  3. Kelly nói:

    avar mà nàng đang dùng trong lần repl gần đây nhất là của nàng hả? :-/

  4. hoaquynh123 nói:

    tội Liên Thành quá đi,ôi, ss lại chuyển qua Tịch Nguyệt = ánh trăng tĩnh mịch á


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s