Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 22.2

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

  Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 11: Lãnh hương dục đoạn trường

Nam Sơn hữu điểu, tự xưng trác mộc
Cơ tắc trác mộc, mộ tắc túc sào
Vô can vu nhân, duy chí sở dục
Thử cái tự ty, tính thanh giả vinh, tính trọc giả nhục

(Nam sơn có một loài chim, tên gọi là gõ kiến
Đói thì mỗ gỗ, hoàng hôn tìm nơi làm tổ
Không liên can tới ai, riêng mình giữ tình riêng
Một cái tự ty, tưởng rằng quang vinh, thật ra chỉ là nhục nhã)

Kỳ Tinh nói không sai, ta phải rời khỏi nơi này, đi tìm một nơi thuộc về chính mình mà tá túc, ta nguyện ý buông tay với thế tục hồng trần, quy ẩn nơi núi rừng, Kỳ Hữu liệu có thả ta đi chăng?

Nghĩ tới nghĩ lui, chợt thấy kiệu của Đỗ hoàng hậu đang nghênh ngang đi về phía ta, ta lập tức quay đầu nhắm một hướng khác bỏ chạy, ta không muốn vào lúc này bính kiến vị hoàng hậu thiếu kiên nhẫn như vậy.

“Tuyết tiệp dư!” Đỗ hoàng hậu từ rất xa đã đem ta gọi ngược, ta không thể không dừng lại cước bộ, quỳ xuống nghênh đón kiệu của hoàng hậu.

“Thấy bổn cung đến ngươi lại bỏ trốn như vậy sao?” Kiệu ngọc dừng lại trước mặt, thanh âm của hoàng hậu từ đỉnh đầu truyền đến, rõ mồn một.

“Nô tài là do không nhìn thấy nương nương.” Ta cúi đầu, cũng không muốn gây chuyện thêm với nàng, thầm nghĩ mau mau chấm dứt cuộc nói chuyện này cùng hoàng hậu.

Nàng kiều mỵ cười khẽ một trận, âm thanh lọt vào tai ta nghe phá lệ lạnh lẽo, “Nghe các nô tài nói, ngươi đêm qua thị tẩm rồi! Bổn cung thật sự bội phục thủ đoạn của ngươi.” Nàng đầu tiên là trấn áp liền một trận, thấy ta không nói gì lại tiếp tục cất tiếng, “Nhưng là long sàn ngươi cũng đã lên ngủ, vì sao Hoàng thượng lại chậm chạp chưa hạ thủ dụ sắc phong cho ngươi đây?” Thanh âm đắc ý không thể nào che dấu, ta cũng không vì sự trào phúng không rõ sự tình của nàng mà nổi giận, đối với loại tâm đấu này, ta sớm đã chán ghét.

“Như thế nào không nói gì?” Nàng từ kiệu ngọc bước xuống, cúi đầu nhìn bao quát ta, bị nhìn thế này, ta cũng không khỏi sinh nộ ý. “Làm người phải tự biết mình, không nên bước theo con đường xấu của vị chủ từ đã từ trần kia, trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.”

Nàng vừa nhắc tới Vân Châu, ta đột nhiên ngửa đầu nhìn thẳng nàng, nàng kinh ngạc ngẩn người một lúc, sau liền khôi phục cỗ khí chất cao nhã, “Ngươi dám dùng ánh mắt như vậy nhìn bổn cung?” Nàng vung tay véo chặt cằm của ta, “Ngươi nghe cho rõ ràng đây, hậu cung là thiên hạ của Đỗ Hoàn ta, chỉ cần bổn cung ra lệnh một tiếng, một nô tài nho nhỏ như ngươi sẽ chết không có chỗ chôn. Chớ có nghĩ học theo ả đàn bà xấu xí kia, vọng tưởng cùng bổn cung đối nghịch, tranh sủng, nếu không, kẻ kế tiếp bị đánh chết chính là ngươi.”

Cừu hận trong tim ta khoảnh khắc lan tràn khắp toàn thân, mối hận mất nước, mối thù hủy dung, cái chết của Vân Châu, những lời của Kỳ Tinh…… tất cả từng màn từng màn một từ tâm chạy lên tới đầu ta, ta tựa đầu dùng sức thoát khỏi móng tay của nàng, ta không quan tâm gương mặt đã bị móng tay của nàng đã thương, chỉ cảm thấy một cơn đau đớn lan tràn toàn thân.

Ta đột nhiên đứng dậy, dùng ánh mắt rất bình tĩnh nhìn chằm chằm Đỗ Hoàn, trên mặt lộ ra ý tươi cười, “Hoàng hậu nương nương, nô tài sẽ cho ngài biết, rốt cuộc là ai nắm giữ đại quyền sinh sát tam cung lục viện.”

Lời vừa nói, sắc mặt Đỗ Hoàn đầu tiên là biến đổi, sau chuyển thành cười to, phảng phất như vừa nghe được một chuyện đáng chê cười nhất thiên hạ. “Như thế nào, cỡ ngươi cũng muốn cùng ta đấu?”

“Như vậy đi, Hoàng hậu nương nương, sao người không cho nô tỳ một một cơ hội chứng minh cho người xem?” Ta nhẹ giọng nói vào tai nàng, mang theo nhè nhẹ nguy hiểm.

“Hảo, bổn cung sẽ chờ xem một tiệp dư nho nhỏ, có bản lãnh gì để đứng giữa hậu cung đòi hô mưa gọi gió.”


7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 22.2”

  1. nguyệt nói:

    like mạnh

  2. thoa nguyễn nói:

    thanks

  3. Trang nói:

    Thanks nàng

  4. ngocyen nói:

    sis ơi cho em hỏi bài hát đầu tiên trong list bài hát em có thể tải ở đâu, em tìm tên tác giả mà không thấy

  5. hoaquynh123 nói:

    thankssssssssssssssssssss ^ ^

  6. Thanh Y nói:

    Rất cảm ơn Tịch Nguyệt đã dành thời gian và tâm trí hoàn thành bản dịch cho mọi người yêu tiểu thuyết được thưởng thức.

    “Đợi chờ là hạnh phúc” ❤


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s