Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 22.3

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

  Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 11: Lãnh hương dục đoạn trường

Khi ta trở lại Hiệt Phương viện là lúc rất nhiều Tiệp dư đều từ trong phòng chạy ra, bọn họ đứng đầy hành lang nhìn vẻ mặt chật vật của ta, cứ hai ba người tụ một tụm khe khẽ nói nhỏ cái gì đó, ta cái gì cũng đều không nghe thấy. Chỉ nhìn làn môi của các nàng hé ra hợp lại, phá lệ thú vị, bất giác bật cười thành tiếng, khiến các nàng phải kinh ngạc mà ngưng bặt.

“Tiểu chủ, ngươi như thế nào biến thành cái dạng này?” Tâm Uyển lo lắng đỡ ta, sợ ta không cẩn thận một cái liền té ngã trên đất, quả thật, ta đã không còn khí lực dư thừa để ổn định bước đi nữa.

“Không có việc gì!” Chỉ cảm thấy cổ họng phá lệ khó chịu, ngay cả thanh âm nói chuyện cũng có chút hoạt kê, cãi nhau với Đỗ Hoàn một trận, tựa hồ ta đã dùng hết toàn bộ tinh lực.

“Ai nha, tiểu chủ mặt của ngươi!” Tâm Uyển hô nhỏ một tiếng làm cho ta hoàn hồn, chỉ thấy nàng dùng ánh mắt vô cùng lo lắm nhìn cằm ta, đó là chỗ mới vừa rồi bị Đỗ Hoàn dùng móng tay tổn thương.

Ta nhẹ nhàng xoa cằm, quả nhiên cảm thấy đau đớn. Nàng vẫn là thiếu kiên nhẫn như năm đó a, thậm chí còn có thêm tự phụ, cuồng vọng không ai bì nổi, tất cả đều phô bày không giấu diếm.

“Tuyết Tiệp dư, ta có bình thuốc mỡ đây.” Dương Tiệp dư cầm trong tay một bình gốm sứ nhỏ, nàng đưa qua cho ta, nhẹ giọng, “Ta cho ngươi dùng thử, rất có hiệu quả đó.”

Ta vuốt cằm đáp ứng, nở một nụ cười cảm kích, sau đó ta cùng nàng tiến vào sương phòng, nàng đổ thuốc mỡ trong suốt lên đầu ngón tay, xoa nhẹ một chút rồi áp lên vết thương trên mặt ta, vốn dĩ rất đau, nhưng cảm giác mát lạnh từ vết thương nhanh chóng truyền khắp toàn thân, mang theo hương thơm nhẹ nhàng khiến lòng ta nhẹ tênh.

“Nghe nói Tấn Nam vương ở trong lao sợ tội tự sát.” Một câu thực bình thản trong miệng Dương Tiệp dư nói ra lại làm cho ta biến sắc.

“Sợ tội tự sát……” Ta cười nhạo một tiếng, liếc mắt nhìn Dương Tiệp dư một cái, lại đổi lấy một tiếng cảm khái của Tâm Uyển,“Minh thái phi vừa nghe tin dữ liền sinh bệnh, không cách nào gượng dậy nổi, thật sự là đáng thương…… Bất quá ta thật không rõ, Tấn Nam vương vì sao phải mưu sát người đã ở trong lãnh cung như Đỗ Hoàng hậu?”

“Quả thật…… Làm người ta khó hiểu.” Ta khinh nhiên trả lời, ánh mắt thẫn thờ, vừa mới ngẩng đầu liền thấy Từ công công vội vội vàng vàng chạy đến.

Hắn sắc mặt ửng đỏ, miệng còn thở gấp, tựa hồ đã chạy rất nhanh đến đây, “Tuyết Tiệp dư, Hoàng Thượng triệu ngài đến Dưỡng Tâm điện.”

Ta không nhanh không chậm hỏi, “Hoàng Thượng có việc gì?”

“Nô tài cũng không biết, Hoàng Thượng chỉ kêu nô tài lập tức thỉnh ngài đến.” Hơi thở gấp gáp của hắn dần bình phục, nhưng mồ hôi lạnh trên trán như trước không ngừng chảy ra, ngưng tụ thành hàng trên mặt, rồi chảy dài xuống cổ.

Dương Tiệp dư tư thái nhàn nhã buông thuốc mỡ trong tay, nói, “Mau đi đi, Hoàng Thượng triệu hồi nhất định có việc gấp rồi.”

Ta ngưng mắt nhìn Dương Tiệp dư, lại xem xét Từ công công, đột nhiên nở nụ cười, “Phiền ngươi hồi bẩm Hoàng Thượng, ta thân mình không khoẻ, không tiện đến gặp.”

Vài tiếng hít khí lạnh truyền đến trong không khí, đem không khí lúc này đông lạnh tới cực điểm, sắc mặt Từ công công từ lúc ban đầu hồng nhuận biến thành trắng bệch, Dương Tiệp dư mâu trung hiện lên kinh ngạc cùng khó hiểu, vẻ mặt Tâm Uyển là cả kinh cùng lo lắng.

Dùng xong bữa tối, ta liền bảo Tâm Uyển đi ra ngoài, muốn được yên tĩnh lặng ngốc một mình, ánh nến phòng trong như có sinh mạng, hỏa tâm theo gió lay động bốn phía, ta vẫn đứng phía trước cửa sổ, chiếcbóng trên nền nhà kéo thật dài thật dài. Chỉ cảm thấy gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào, thổi đến đau đớn gò má, sợi tóc theo gió bay vô định, vạt áo cũng tùy gió tung bay. Trăng non đã lên cao, ánh sáng nhàn nhạt như sương phủ đầy đất, mùi hương thanh nhã từ đầu truyền đến đầu mũi.

Ta cũng không biết bản thân đã đứng bao lâu, có lẽ là một nén hương, lại giống như đã một canh giờ, giống như suy nghĩ rất nhiều, lại dường như cái gì cũng không nghĩ, cứ đứng đây đón gió.

Lần đầu tiên, cừu hận cừu hận trong ta hung mãnh như thế, vây kín toàn bộ trái tim. Thậm chí lúc phụ hoàng, mẫu hậu chết thảm, ta cũng đều lạc quan đối mặt, thậm chí còn tin tưởng giữa thế gian rộng lớn này, vẫn có nơi chân tình tồn tại. Nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, ta mới phát giác bản thân càng thoái nhượng càng đổi lấy lợi dụng. Ẫn nhẫn của ta thật là cao đi, bị người khác đùa bỡn trong tay như vậy lại hồn nhiên không hay biết.

Kỳ Tinh, không phải ta không muốn ly khai hoàng cung, mà là ta không thể rời đi, sứ mệnh của ta còn chưa hoàn thành, ta làm sao rời đi? Ta thật sự không nghĩ lại vì người khác mà sống, ta chỉ muốn vì chính mình sống một lần, ta muốn hoàn thành di mệnh mẫu hậu cùng lời hứa hẹn với nhi Châu nhi — báo thù.

“Tiểu chủ!” Tâm Uyển vốn đang canh giữ bên ngoài đột nhiên đẩy cửa chạy vào, thanh âm thoáng run run, “Hoàng Thượng…… Hoàng thượng tới.”

Advertisements

10 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 22.3”

  1. nguyệt nói:

    tks nha

  2. Trang nói:

    Thank nàng

  3. Hoàng Linh nói:

    Thanks nàng.. 😀

  4. Anh nói:

    Truyện chị dịch hay quá, em nghiền ngẫm từ chương 1 đến hết trong 2 đêm. Truyện và phim khác nhau quá, nhưng cả 2 đều sâu sắc, đều mang nhiều tâm trạng…
    Cám ơn chị dịch bộ này, văn từ của chị dễ đọc và hay hơn cuốn ebook trên mạng:) Thank chị again^^

    • Cám ơn e đã ủng hộ
      Ps: Ai cũng đọc nhanh thế này chị biết dịch kiểu nào cho kịp đây =))))))))))))

      • Trúc hà nói:

        Truyện rất hay.Xem phim không cảm nhận được hết tâm trạng và nỗi phân trần của nàng PN.Trong truyện giữa sự sống và cái chết không cách nhau bao nhiêu gang tất,cho thấy thời đại bây giờ chúng ta được pháp luật bảo vệ rất nhiều.Đọc truyện cho tới không mấy nhân vật được tình thương trọn vẹn từ gia đình,xem ra em cũng đã cảm được rất nhiều điều rồi.Thanks chị đã dịch bộ truyện hay như vậy.hj

      • Thật sự với ta mà nói, phim tuy có cái hay chứ k phải hoàn toàn dở nhưng nó vẫn k bộc lộ đủ những điều cần nói, ta cảm thấy trong phim Phức Nhã vẫn là 1 nàng công chúa, nàng vẫn quá may mắn, vẫn quá hạnh phúc, Phức Nhã của truyện k hạnh phúc như vậy, nếu nói nàng là công chúa thì thà làm người thường, một nô tỳ Tuyết Hải còn hạnh phúc hơn, chỉ cần 1 sai sót, chậm trễ là mất mạng, nam nhân yêu nàng ai cũng là đại nhân vật, nhưng đôi lúc họ vẫn tổn thương nàng để bảo vệ cơ đồ, đôi lúc ta tự hỏi, đau khổ như vậy chi bằng chỉ cần 1 người yêu mình, mình cũng yêu người đó, như vậy liền có thể thiên trường địa cửu

  5. Anh nói:

    Chị nhận xét đúng quá. Em cũng thấy trong phim Phức Nhã quá hạnh phúc, không những có Kỳ Hựu mà Liên Thành cũng yêu nàng chân thật, yêu đên mức dù hi sinh vẫn phải bảo vệ nàng. Em lại thích phim nhất ở điểm đó, tình yêu của PN và KH trong phim thật sự quá đẹp, nó thay đổi 2 con người chỉ có thù hận, tổn thương, đến với nhau tự nhiên và tự chữa lành cho nhau. Kỳ Hựu rất xứng đáng với tình yêu của Phức Nhã vì chỉ có chàng mới hiểu nàng sâu sắc, Liên Thành tuy cũng yêu nàng đến sống chết nhưng lại không thật sự hiểu PN, vì chàng chưa bao giờ phải rơi vào hoàn cảnh “khổ tận cam lai”, thù hận cả những người chính là gia đình máu mủ của mình để rồi gạt bỏ tất cả vì tình yêu… Nhất là đoạn ở bên Bắc Hán, khi Kỳ Hựu và Phúc Nhã sắp bị xử tội chết. Hai người lúc đó không cố nghĩ cách để người mình yêu được sống nữa, mà họ muốn chết cùng nhau, vượt qua hết binh lính, liều mạng chỉ để đến được với nhau, rồi họ ôm lấy nhau dù biết rằng sau đó họ sẽ bị hàng trăm mũi gươm đâm vào, chỉ vì 1 lý do họ đã hiểu nhau sâu sắc đến nỗi chỉ có 2 con đường trước mắt một là cùng sống hai là cùng chết…
    Trong truyện thì cùng một tuyến nhân vật nhưng cách thể hiện khác quá, khiến lúc đầu mới đọc hơi ngỡ ngàng (Vì em xem phim xong mới đọc truyện hic). Nhưng sau đó nghĩ lại thì thấy nhân vật trong truyện thật hơn, thực tế hơn. Đọc xong thương PN quá, sao có thể chịu nổi hết người này đến người khác lợi dụng mình, đến cuối cùng khi họ chết lại vì nàng, làm nàng phải gánh thêm tội lỗi, thà họ từ đầu đến cuối lợi dụng nàng, đừng cho nàng hy vọng thì chắc nàng cũng dứt ra được chốn thâm cung lạnh lẽo. Tuy vậy, cũng rất ấn tượng MKH trong truyện, dứt khoát, quyết đoán, bất cần nhưng cũng rất tình cảm chỉ thể hiện qua 1 câu “PN và nhi thần thật tâm yêu thương nhau”. Em đọc đên câu đó mà bấn loạn quá chừng, chỉ 1 câu nói nhưng thể hiện rất nhiều phẩm chất của KH, rất thích sự mạnh bạo mà tác giả hóa cho KH, thế mới xứng đáng là một quân vương.
    P/s: hjhj truyện chị dịch lôi cuốn lắm nên em bị nghiện đọc một lèo luôn^^ Thui bi giờ canh me chờ chap mới, chị cố gắng hoàn thành bộ này nhé^^ Thank chị:D:D:D

  6. anh nói:

    phim hay va xuc dong qua thoi. nhung xem den tap cuoi rui ma thuc ko hieu anh ky huu con song ko? Phuc nha phai song co don ca quang doi con lai sao? huhuhu

  7. vân anh nói:

    bạn Anh nói rất hay nha^^
    mình cũng đặc biệt tâm đắc đoạn đó. diễn xuất của dv rất rất đạt, mình rất thích
    thật sự thì mình thích trong phim hơn, nàng công chúa MPN rất thông minh, giỏi y thuật lại hiền lành, dễ thương, KH thì khỏi nói, bao nhiêu đau khổ dường như chàng thay PN gánh hết, tình yêu của 2 ng thật tự nhiên nhưng cũng vô cùng sâu sắc, nó thật sự quá lớn, làm cho ng xem vô cũng ngưỡng mộ. đó là cái hay của phi so vs truyện. trong truyện thực sự mình quá thương PN,thương cho số phận nàng, thương cho tình yêu của nàng, tình yêu ấy đơn sơ thuần khiết như tình đầu, nó làm nàng ko thể nào quên đi để chất chứa 1 ng con trai khác chứ ko hẳn đc gọi là vĩ đại như trong phim. còn KH trong truyện lại ko tình cảm như trong phim, mình chưa thấy đc tình yêu của KH đối vs PN to lớn cỡ nào, chưa làm j đc cho nàng cả, lại còn để nàng chịu biết bao ấm ức, lại quá lạnh nhạt vô tình, ta thực ko thích nv này trong truyện nha.
    trong phim đoạn cuối mình nghĩ KH vẫn còn sống, vì có đoạn PN nghe tiếng sáo của chàng rồi đi theo âm thanh ấy 1 đoạn nữa mới thấy KH, điều đó chứng tỏ KH vẫn còn sống. chứ nếu anh đã chết rồi thì PN sẽ ko phải tốn 1 đoạn đi theo tiếng sáo nữa đâu. hy vọng là như thế ^^
    tóm lại mình là 1 fan của Tiểu Khoan và Như tỷ 🙂


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s