Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 22.5

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

   Quyển 2: Kim bôi liễm liễm hiểu hàn trang

Chương 11: Lãnh hương dục đoạn trường

Đối diện ánh mắt chân thành cùng ngữ khí kiên định của chàng, ta dùng sức gật đầu, “Ta sẽ ghi khắc hứa hẹn của chàng, nếu chàng phụ ta, kiếp này chúng ta vĩnh viễn không gặp lại.”

Chàng cúi đầu khẽ hôn vào má ta, hơi thở ấm áp lướt nhẹ qua cổ, trong ánh mắt ẩn ước triền miên, lại nghe chàng nói nhỏ, “Nhớ kỹ ta đã từng nói, ta nhất định sẽ cho nàng một cái danh phận, ta muốn nàng danh chính ngôn thuận làm thê tử của ta – Nạp Lan Kỳ Hữu.”

“Thê tử……” Ta nỉ non một tiếng, trong lòng ta không khỏi nóng lên một cái, thê tử ư, một từ ngữ hư vô dường nào. Ta biết, trừ phi chàng phế hậu, nếu không ta vĩnh viễn không thể trở thành thể tử của chàng, nhưng chàng không có khả năng phế hậu, trừ phi chàng đã không cần ngôi vị hoàng đế này nữa. Dù sao, chàng có thể bước lên ngôi cửu ngũ, phụ thân củav Đỗ Hoàn nhất định có công rất lớn.

“Mười ngày sau, ta muốn nàng trở thành tân nương hạnh phúc nhất thiên hạ.”

Tầng tầng mây xám trong đầu ta như bị thổi đi, để lộ ra một khoảng không, ý tươi cười dần xuất hiện bên môi, nội tâm cuồn cuộn cuốn theo vô hạn ngọt ngào, ta nhắm mắt để chính mình say mê trong đó, tình cảm dành cho chàng từ khi nào thì đã trở nên khó có thể buông tay như vậy? Đến cả chuyện chàng lợi dụng ta ta cũng có thể nhanh chóng dẹp bỏ, ngả mình vào tình nồng ý đầm của chàng, bản thân như vậy, ta thực chán ghét.

“Kỳ Hữu…… Nói cho ta biết, vì sao phải thí sát tiên đế.” Ta đột nhiên nghĩ tới một việc đã xảy ra từ rất lâu như vậy, nhưng đến nay vẫn khiến ta cảm thấy hoang mang không rõ, lập tức nâng mắt mà hỏi.

Chàng hơi hơi sửng sốt, cũng không nghĩ tới ta sẽ hỏi đến chuyện này, giật mình một chút rồi mới nói, “Là ai ở trước mặt nàng ăn nói xằng bậy!” Lời nói hỗn loạn lửa giận có thể thấy được rất rõ ràng, “Là Kỳ Tinh?” chàng cất tiếng nghi hoặc, ánh mắt ẩn ẩn lóe sáng.

Trong nháy mắt đó, ta thật sự bị lửa giật ngùn ngụt của chàng dọa sợ, nhưng ta vẫn hỏi tiếp, “Có thể công chính bẩm báo không?”

Chàng không nói, giống như đang trầm tư chuyện gì, không khí nghiêm nghị đạm mạc bao trùm chúng ta lúc này. Ta khe khẽ thở dài, liền tự mình phỏng đoán, “Có phải vì người tiên đế muốn truyền ngôi chính là Kỳ Vẫn sao?” Lời của ta chưa dứt người chàng thoáng đã cứng đờ, lệ khí dày đặc như sương mù bao lấy ta, áp lực này khiến ta hít thở không thông, mùi huân hương lan tỏa trong phòng bỗng trở nên nặng nề buồn bực khó tả.

Nửa đêm yên tĩnh, ta mờ mịt nhìn thẳng chàng thật lâu, trong mắt chàng ẩn hiện tia sáng lạnh lẽo, rất nhanh, mồ hôi lạnh ướt đẫm lòng bàn tay ta. Sự trầm mặc của chàng lúc này đã là đáp án, suy đoán của ta thực đúng sao?

Chàng cuối cùng thả lỏng thân thể, giống như thở dài, “Vẫn là không thể gạt được nàng……”

“Đêm đó Lãm Nguyệt lâu đột nhiên cháy lớn, ta vốn đã thấy kỳ quái, khi ta hỏi Vân Châu, nàng ta nói mấy ngày trước phụ hoàng từng triệu kiến nàng vào Thừa Hiến điện, ta liền đoán được trận đại hỏa này là phụ hoàng ra tay, lúc giáp mặt chất vấn, ông ấy cũng không phủ nhận. Một khắc đó, hình ảnh ngườui phụ hoàng hoàn mỹ trong tan đã bị đập tan thành tro bụi, nhưng ông ấy dù sao vẫn là phụ hoàng của ta, ông phóng hỏa cũng là vì ta, cho nên ta không thể hận ông ấy.”

“Khi ta trợ phụ hoàng diệt trừ Đông cung, lại phát giác sự tình có biến, phụ hoàng đối ta giấu giếm đề phòng, đêm khuya liên tiếp triệu Kỳ Vẫn bí mật tiến cung, may mắn là ta sớm đem Dịch Băng xếp ở bên người phụ hoàng, nếu không ta căn bản không thể nhận ra âm mưu to lớn đó. Nguyên lai ta vẫn luôn kính trọng phụ hoàng, nhưng ông lại coi ta như một quân cờ diệt trừ Đông cung, lời hứa hẹn của ông như một chậu nước lạnh hung hăng kiêu tỉnh ta. Cái chết của nàng cùng sự lợi dụng của phụ hoàng như một thanh đao, hung hăng gợi lên hận ý của ta.”

Không biết vì sao, tâm của ta đột nhiên run rẩy một trận, một giọt lệ chầm chậm theo khóe mắt chảy xuống, “Kỳ Hữu, chàng……” Ta đã sớm đoán được tiên đế căn bản không thật tâm muốn truyền ngôi cho chàng, nhưng lúc này nghe chàng chính miệng nói lên sự thật, ta vẫn bị rung động đến mãnh liệt. Từ đáy tim, hàng loạt cảm xúc vô danh trỗi dậy, trộn lẫn vào nhau khiến tim ta thấy đau, muốn nói gì đó lại thủy chung không nói được….

QUYỂN II – HOÀN


9 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 22.5”

  1. Hải yến nói:

    Thanks

  2. Trang nói:

    Thank nàng

  3. Anh nói:

    Thank chi^^

  4. ruacon2901 nói:

    Ty ty oj may baj nkac cua ty hay qua. Vua dok truyen vua co nkac de ngke dung la vuj ko j bang ^^

  5. Hoang Linh nói:

    Cho` doi mai~ moi’ co’ chuong moi’.. Toc’ do^. cua nang` that la` cha^m. qua’ di ma`.. 😦
    Ta ol tren dien thoai nen ko biet’ nang co’ nhan ra ko.. Ung ho. truyen cua nang` het’ minh`.. 😡

  6. hoaquynh123 nói:

    thanksssssssssssssss ^ ^

  7. ruby nói:

    ta ghét truyện này quá,nữ chính thì lụy tình nhu nhược,nam chính thì trắng đen giảo hoạy…đem ra mà so vs “từ thứ nữ đến hoàng hậu” căn bản là không có đủ đẳng cấp,cung đấu thì vẫn rất non kém….haizz

    • Với ta mà nói thì PN là 1 nữ tử vô cùng thông minh, nàng yêu k lụy tình mà chỉ là yêu hết mình mà thôi 🙂 với 1 nữ tử như PN, nếu nàng đủ ngoan độc thì đừng nói hoàng hậu hay hoàng phi, dù thái hậu nàng vẫn dư sức đấu cùng, còn nam chính thì rất tiếc Yên Nhi k xây dựng 1 nam nhân chuẩn mực cho các nữ nhân mơ ước, Kỳ Hữu có hùng tài và có dã tâm, là mẫu nam nhân rất thực tế, huống hồ truyện chưa kết thúc, nhiều tình tiết vẫn chưa có giải đáp, làm sao có thể nhận xét toàn bộ dc 🙂

  8. hoatam nói:

    truyen nang dich hay wa’


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s