Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 23.5

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 1: Phẩm minh Mẫu đơn đình

Ở Thái Hậu điện dùng xong bữa tối ta mới rời đi, ngẩng đầu nhìn những ngôi sao vừa lóe trên bầu trời đen thẳm như mực, thản nhiên thở dài, cùng một đám cung nhân đứng trước một nơi trống trải thế này, ta lại quay đầu mà nhìn Ba chữ “Thái Hậu điện” treo trên cao. Trong lòng mạnh mẽ xuất hiện vô hạn cảm khái, ta biết lần này bản thân đã không còn cách nào thoát khỏi, phải lâm vào cuộc đấu tranh đẫm máu giữa chốn hậu cung, ta thật sự có thể kiên trì đi tiếp sao?

Khi ta đang lăng lăng mắt nhìn những khối kim quang lấp lánh kề nhau như biển, âm thanh của Hàn Minh chợt nhiễu loạn ta, “Ngươi không nên xuất hiện lúc này.”

Thu hồi tầm mắt, ta hờ hững nhìn hắn, “Vì sao đem chuyện ngọc bội báo cho Hoàng Thượng biết?”

“Thân là thần tử, dĩ nhiên phải trung với Hoàng Thượng.”

Mấy chữ này nghe cũng thật là đúng đi, ta không thể cãi lại, chẳng lẽ ta có thể yêu cầu hắn nể tình của chúng ta bấy lâu mà đối Hoàng Thượng có điều giấu diếm sao? Cũng vì ở tình thế này, cho nên ta không thể vì hắn bán đứng mà trách hắn, dù sao Kỳ Hữu là quân chủ, cho dù hắn có tâm giấu diếm, đối diện trước sự chất vấn gay gắt của hoàng thượng cũng không thể không cúi đầu. Đây là quyền lợi của Hoàng Thượng, cũng khó trách vô số người mơ ước cái ngai vàng kia, ngay cả Kỳ Tinh cũng vì nó mà hy sinh tính mạng.

“Ta hiểu được.” Vuốt cằm cười nhạt, thanh âm có chút huyễn miểu, “Tô Cảnh Hoành đại tướng quân, nguyên nhân hắn có thiết diện vô tư là vì hắn có tâm trung với triều đình, vì lẽ đó mà hắn thân là nhạc phụ của phế thái tử mà vẫn bỉnh an đứng giữa triều đình, Hoàng Thượng vẫn yên tâm đem đại quyền trao tặng hắn. Ta hy vọng ngươi cũng có thể như hắn, nguyện chung thân trung thành cho Hoàng Thượng, tránh khỏi cái tham của tâm, mọi dã tâm dục vọng đều bắt nguồn từ chữ “tham”, chỉ có cách đó ngươi mới có thể đứng vững không ngã.”

Lại về Hiệt Phương viện, trong lòng một mảnh hỗn độn vô thố, hai bàn tay nắm chặt nhau khiến chúng trở nên trắng bệt. Cái lạnh của mùa đông lại khiến lòng người cảm thấy thêm thê tịch, Hiệt Phương viện lại một mảnh tiêu điều. Mới vừa cùng Hàn Minh đối thoại một phen quả thật khiến ta có chút tâm lực lao lực quá độ, hắn nói ta thay đổi, cả người đều toát lên cừu hận đậm đặc, so với con người hồn nhiên, không muốn tranh chấp. Có lẽ vậy, ta đã trưởng thành trong sự phản bội của lần lượt từng người ta tin tưởng, không người nào là toàn vẹn, ngay cả thần tiên cũng có thất tình lục dục, lại nói ta không phải thần tiên, cho nên ta cũng không ngoại lệ.

Bước qua cửa phòng Dương Tiệp dư, thấy bên trong đèn đuốc lóe sáng, hình ảnh nàng ấy đột nhoe6n ngất xỉu buổi trưa lại xuất hiện trong đầu, cảm thấy lo lắng cho bệnh tình của nàng, ta quay đầu, bước lại phía cửa phòng nàng.

Kẽo kẹt — đẩy ra cánh cửa gỗ, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là hình ảnh Dương Tiệp dư nửa ngồi bên giường, ánh mắt dại ra, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, dưới ánh nến mờ tỏ càng thêm ảm đạm. Một mùi thuốc nồng đậm phả vào mũi, thì ra Tô Tiệp dư đang ngồi đó, tay trái bưng chén thuốc nóng hổi, tay phải cầm cái thìa, tận tình khuyên giải, an ủi nàng uống dược. Mà người trên giường vẫn bất động như tượng, tựa như một chữ cũng không nghe thấy, tầm mắt của nàng dường như chỉ hướng về chiếc bàn đã nhuốm đẫm sáp nến đỏ trước mặt.

“Tuyết tỷ tỷ.” Tô Tiệp dư vừa thấy ta đến, liền đứng dậy đón chào, “Vài canh giờ trước, ngự y giúp Dung Khê tỷ tỷ bắt mạch, nói là do u buồn mà thành tâm bệnh. Kê một đơn thuốc cho người nấu đem tới, nhưng tỷ ấy lại cứ thế này, mãi cũng không uống được chén thuốc.”

Ta hướng bên giường đi đến, “Ngự y đã nói đây là tâm bệnh thì một chén dược làm sao có thể chữa trị tận gốc.” Nhẹ nhàng giúp nàng chỉnh lại chiếc mền ngủ ngũ phúc uyên ương bằng gấm trên mình, “Một khúc mẫu đơn đình lại khiến ngươi bất ngờ ngã quỵ như vậy, tất hẳn là có tâm sự rối rắm trong lòng, nếu có thể nói ra mới có thể mở được khúc mắc.”

Ta vừa nghỉ bệnh hai hôm không đi làm nên không có máy đăng, trễ hai ngày của mọi người rồi :”>


2 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 23.5”

  1. Nha nói:

    Thanks nha. Ban dung tu hay lam. Minh thich nhat may doan ta canh vat. Cu y nhu Minh dang o do vay.

  2. hoangphuong nói:

    tem!!! tuong nang mat tich, dinh dang bao tim roi chu


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s