Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 24.3

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 2: Đệ nhất Đế hoàng phi

Ước chừng thời gian một nén hương, ta đã đặt chân đến trước một điện tiền nguy nga, chiếc biển phía trên để ba chữ cỡ đại “Chiêu Phượng cung”.

Chiêu Phượng cung là cung điện xa hoa nhất tây cung, có thể sánh cùng Đông cung “Tử Dương cung” của hoàng hậu, mỗi bên đều đẹp một vẻ. Tử Dương cung kim bích huy hoàng, trang nghiêm túc mục, lại hơn vài phần lãnh khí. Chiêu Phượng cung xa hoa khí phái, cảnh trí di nhân, lại thiếu vài phần huy hoàng.

Bước qua cửa cung là một vườn hoa, đàng tiếc bây giờ đương đông chí không thể nhìn thấy vạn hoa tề phóng, chỉ có thể nhìn cành không khô héo. Đi được trăm bước, trước mặt chính là Chiêu Phượng cung chính điện, bước qua chính điện, bên trái là tẩm cung, bên phải là thiên đường.

“Hoàng phi, đây là tám nô tài chuyên môn hầu hạ ngài, Hoán Vi, Mạc Lan, Hạo Tuyết, Liễm Thu, Tiểu Đường Tử, Tiểu Huyền Tử, Tiểu Trác Tử, Tiểu Ảnh Tử.” Từ công công dẫn một loạt nô tài ra giới thiệu với ta, sau lại triệu hồi bốn người cầm trong tay đao kích, đương nhiên là cấm vệ quân tiến vào trước mặt ta, “Bốn người bọn họ là do hoàng thượng đặc biệt an bài để bảo hộ cho hoàng phi: Hành Vân, Lưu Thủy, Đao Quang, Kiếm Ảnh.”

Chỉ nghe tên của bọn họ thôi cũng cho ta cảm giác mình đang chìm giữa huyết tinh giang hồ, được tứ đại cao thủ nghiêm mật bảo hộ, lo sợ bị người ám toán. Nhưng minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, huống hồ ta phải đề phòng hậu cung lòng người hiểm ác.

Nhưng ta vẫn không quen bị người khác theo sát mỗi bước đi, liền cho bọn họ lui ra, một mình xem xét cảnh vật ở Chiêu Phượng cung.

Ta từ thiên đường đi ra, đẩy ra cánh cửa gỗ hoa lê, thứ đầu tiên xâm nhập vào mắt chính là một cảnh vật như bức tranh cõi tiên tuyệt mỹ. Không quan tâm tới tuyết phong đang cuồn cuộn trên đỉnh đầu, bất giác cất bước ra ngoài. Con đường mòn hẹp dài, mang chút u tịch, nhưng quả thật vô cùng an bình tĩnh lặng, xung quanh chỉ vọng vang nhè nhẹ tiếng tuyết va đập vào nền đất. Hai bờ tường ngạo nghễ đã phủ đầy tuyết trắng, tạo thành một mảng hư ảo mờ mịt tuyết sắc lay động lòng người. Đi cũng được thời gian một tuần trà, liền bắt gặp một chiếc cầu cửu khúc, uyển uyển diên diên như cự long nằm giữ mặt hồ.

Đến gần, phát hiện một đình viện khảm ba chữ cực đại bằng vàng ròng “Phi Tiên đình”, đình trụ bốn phía điêu khắc bát điều phi long, trông vô cùng sống động. Ta đi cũng đã mệt, liền phủi đi tuyết bám trên vai áo, đi vào đình nội tìm ghế ngồi, cảm giác băng lạnh lúc này mới truyền khắp thân thể, khiến ta có chút cảm thấy không khoẻ. Ngồi một lát, cảm giác đó cũng không còn.

Hít sâu một ngụm khí lạnh, khẽ vươn tay chụp một lớp tuyết bám trên lan can sau lưng, hảo lạnh, ta lập tức rút tay về. Thò tay vào tay áo lấy đạo thánh chỉ vẫn còn cất trong đó mở ra, tinh tế nhìn, những dòng chữ cứng cáp hữu lực vẫn tinh nguyên như trong hồi ức của ta, là thủ tự của Kỳ Hữu a. Nhưng tại sao ta lại không có cảm giác mãnh liệt như lúc nhìn dòng chữ “Phan Ngọc cùng nhi thần là thật tâm yêu nhau”? Chẳng lẽ thật sự là người vật chẳng còn như xưa sao?

Bàn tay cầm thánh chỉ bất giác dùng sức, lòng bàn tay không phải truyền đến cảm giác đau đớn. Đế hoàng phi…… Ta biết, chàng thấy bản thân ta đã thua thiệt quá nhiều, nde6n muốn dốc hết khả năng mà cấp cho ta những gì tốt nhất. Nhưng chàng lại không biết rằng, cho dù phong cao tới đâu, ta vẫn là thiếp. Cho dù chàng có cho ta ngàn vạn sủng ái như lời hứa thì đã sao, ta vẫn không thể chia sẻ chàng cùng cả hậu cung này. Ta không phải thánh nhân, bắt ta lờ đi không để ý, bắt ta không ăn dấm chua, ta tuyệt làm không được, nhưng ta có thể làm gì khác sao?

Nghĩ đến đó, ta liền đem thánh chỉ ném thẳng vào hồ,“Bùm!” Một tiếng nặng nề vang lên, nước bắn tung tóe, thủy lưu xoay vài vòng, theo gió tứ đãng. Nhưng ngay sau đó ta liền hối hận, liền đứng dậy muốn níu lại, nhìn gió thổi, nhất định là đem nó trôi đến nam ngạn. Vì thế việc chạy tới nam ngạn chờ. Bông tuyết đã bất giác phủ đầy thân thể, ta thật mong thánh chỉ trôi tới mau một chút.

Một lúc lâu sau, thánh chỉ cuối cùng theo chiều gió trôi đến bờ này, ta gắt gao túm lấy cành liễu ven bờ, nghiêng người lao ra. Nhưng là nó vẫn bị gió thổi mà lắc lư không yên, ta cố gắng cách mấy cũng cách nó một tấc. Sợ nó lại trôi đi, ta đem thân mình mỗi lúc một nghiêng dữ dội, cuối cùng hao hết ngàn tâm vạn lực cũng lôi nó lại được.

“Cẩn thận!”

Lúc ta muốn từ từ đứng dậy, lại nghe một tiếng động hỗn loạn lửa giận cùng lo lắng lo lắng hướng ta rống đến, ta cả kinh, bàn tay đang nắm lấy cành liễu chợt buông ra. Cả người ta không còn lực níu giữ té thẳng về phía hồ, ta nghĩ mình phen này phải tắm nước lạnh giữa mùa đông rồi, đột nhiên lại xuất hiện một đôi tay hữu lực gắt gao ôm lấy ta, đem ta an toàn kéo lại.

Ta thở gấp cố gắng bình phục nội tâm đương kinh hãi, lại nhìn thấy gương mặt của Kỳ Hữu đã chuyển sang một màu xanh mét và một đám nô tài bị kinh hách ngay phía sau, ta sợ hãi gọi, “Hoàng Thượng……”

“Nàng có biết hành động vừa rồi nguy hiểm như thế nào hay không.” Hắn gắt gao bắt hai vai của ta, trong ánh mắt là thần sắc lo lắng khó giấu, ngữ khí tràn ngập lửa giận.

Ta vung vẩy thánh chỉ trong tay cho hắn xem, chứng minh ta không có làm bậy, muốn xoa dịu lửa giận của hắn lúc này, “Ta là vì nhặt nó a.”

“Vì nhặt một kiện đồ vật, cả mạng của mình nàng cũng không cần sao.” Chàng liếc mắt nhìn đạo thánh chỉ trong tay ta, sau cầm lấy mở ra, chữ viết bên trong đã bị nước hồ làm lem nhem một mảnh đen kịt, chẳng thể thấy chữ viết. Hắn bất đắc dĩ phun ra một ngụm lãnh khí, đem thánh chỉ đưa cho Từ công công đang đứng phía sau, “Nếu nàng thích, ta sẽ viết lại cái khác cho nàng, trăm ngàn lần không được lặp lại hành động nguy hiểm này.”

Ta cúi đầu nhìn chằm chằm đôi hài thêm bướm của mình không nói gì, trong lòng có ưu sầu không thể nói rõ, cái ta muốn không phải thánh chỉ của chàng, mà là tâm của chàng a.

Advertisements

9 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 24.3”

  1. hoangphuong nói:

    qua’n quan giat tem, Thay tinh yeu KH cho PN sao lai roi ren the nhi. Yeu PN nhung cung lam nang ay nhu van bai o hau cung haiz. thank nang Tich Nguyet

  2. Phi Giao nói:

    cám ơn nàng được đọc cùng lúc 2chap liền , minh càng tò mò PN trở thành đế HP rồi sẽ đấu cùng HH và tĩnh phu nhân như thế nào đây, càng lúc càng gay cấn và hồi hộp à nha. cho mình hỏi ngày mai có chap mới không nàng ^-^..

  3. Hanle nói:

    Trời ơi Kh ơi chàng cứ như vậy hỏi sao PN không lao đầu vào 😦

    Lỡ te rẹt đọc vài dòng bình luận của những bạn đã đọc xong truyên nên có chút “hận” 2 bạn nam nữ chính nhưng đọc chap này của nàng thì ….iu lại rùi =.= Tiếp tục phát huy nhe ;;)

  4. Tiểu kết vô ưu nói:

    cảm ơn nàng nha, truyện hay lắm ^^

  5. Sung Hyo Ri nói:

    Chúa ơi! Lâu wa,đợi hoài mà k ra tâp 24.4 là sao nhỉ? Chán wá à!

  6. Ngố bla nói:

    Cảm ơn bạn đã dịch rất hay. Mỗi ngày mình đều vào check ba, bốn lần để ngóng Chap mới. Độc giả sẽ kiên nhẫn chờ đợi để lại đc đọc những trang dịch hay. Bạn cố lên nhé

  7. Sung Hyo Ri nói:

    Em chỉ nói zậy thôi,thật ra em biết chị cũng có công việc của mình! Chỉ cần lúc nào chị rảnh thì chị hãy nhớ dịch nhiều nhiề là đc rồi,hi hi

  8. Thanh Y nói:

    Chờ đợi là hạnh phúc. Vậy là lại tiếp tục được thưởng thức truyện từ dịch giả Tịch Nguyệt dễ thương tận tâm rồi… ❤ Cám ơn nàng nhiều lắm…


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s