Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 24.4

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 2: Đệ nhất Đế hoàng phi

Đột nhiên, đôi tay sớm đỏ bừng vì lạnh của ta bị chàng nắm lấy, hai lòng bàn tay ma sát lẫn nhau, dùng ấm áp của chàng sưởi ấm cho ta, nhưng bàn tay này thủy chung vẫn lạnh lẽo như trước. Chợt chàng nâng hai tay ta kề sát bên miệng, nhẹ nhàng phà ra chút khí ấm áp, bàn tay đã đông lạnh đến chết cứng của ta chợt cảm thấy ấm áp kỳ lạ.

Ta không nói gì trước hành động này của chàng, chua xót trong lòng đột nhiên chuyển hóa thành ngọt ngào, hốc mắt đột nhiên ướt át, hơi nước bịt kín khóe mắt. Tâm tình từ lâu vốn khô héo đột nhiên dâng trào, trái tim thẳng thắn không giấu giếm, đập nhanh đến lợi hại. Bốn năm sau, đây là lần đầu tiên đã cảm nhận được tình yêu của chàng dành cho ta, nguyên lai, chàng vẫn yêu ta, yêu hệt như bốn năm về trước.

Trong tay dần dần có độ ấm, chàng như trước giúp ta ma sát, ta chợt rút tay ra, cầm ngược lại tay chàng, “Kỳ Hữu, chúng ta vĩnh viễn như vậy có được không?”

Đối diện cùng sự ôn nhu đến nghẹn ngào của ta, chàng chợt thất thần trong nháy mắt. Bàn tay nắm lấy tay chàng lại dùng vài phần lực đạo, “Chính chàng cũng đã viết trong thánh chỉ, ta sẽ bầu bạn bên chàng trọn kiếp này, bất luận chàng là đế vương hay khất cái, ta cũng nguyện cùng chàng sống chết.”

Chàng nương theo lực đạo của ta, cầm ngược lại tay ta, khí lực rất lớn, làm ta có chút đau, “Ta, Nạp Lan Kỳ Hữu, nhất định không phụ tương tư ý của nàng.”

Khóe môi nhấc lên, cười ngọt ngào đến tự nhiên, khẽ tựa vào lòng chàng, giữa trời tuyết bay phiêu nhiên ta và nàng tựa vào nhau, ôm lấy nhau, Từ công công xấu hổ mà nâng lên long ô, giúp chúng ta che chắn đi phần nào tuyết đọng. Mà Tâm Uyển còn dùng ánh mắt ái muội đầy hâm mộ nhìn ta.

Ta không ngại ánh mắt nhìn đến trừng trừng của những người xung quanh, cảm giác ấm áp của ngày xưa lại tràn ngập trong lòng không thể dứt ra, tất cả chỉ vì ta cảm giác được, chàng là thực tâm yêu ta. Có lẽ tình yêu cùng cừu hận có thể song song tồn tại, ta có thể vượt qua ….

Chúng ta ở chung không được đến một canh giờ, Từ công công liền bẩm báo nói Dịch Băng ở Dưỡng Tâm điện cầu kiến Hoàng Thượng, Kỳ Hữu phân phó vài tiếng liền vội vàng rời Chiêu Phượng cung, di giá Dưỡng Tâm điện, tựa hồ có chuyện rất trọng yếu.

Nhớ mang máng mới vừa rồi ta hỏi Kỳ Hữu, tiên đế vì sao buông tha ta trong khi ông có thể giết ta. Chàng cười lạnh một tiếng,“Nguyên nhân có hai cái, thứ nhất là vì nàng rất giống Viên phu nhân, ông ta dĩ nhiên không đành lòng. Thứ hai là lưu nàng một mạng, tương lai có thể sử dụng để kiềm chế ta.”

Nghe lời của chàng, ta chỉ có thể vông thanh vô tức thở dài, ở cuộc tranh đấu hoàng quyền, chất chứa nhiều lắm âm mưu lợi dụng, ta sớm đã lĩnh giáo qua, nếu tiên đế đã muốn truyền ngôi cho Kỳ Vẫn, như vậy…… tình cảnh của Kỳ Vẫn hiện tại chẳng phải là rất nguy hiểm? Nay Kỳ Tinh đã bị diệt trừ, vì sao Kỳ Hữu đối với người có uy hiếp nhất với mình là Kỳ Vẫn vẫn chậm chạp không hề động thủ? Việc này thật không giống với tác phong làm việc của chàng!

Ta ngồi trông ra cửa sổ của Tây Noãn các, tựa đầu vào thành gỗ mà suy tư, Tâm Uyển đang cầm mấy cành mai vàng tiến vào, hương thơm phác mũi. Nàng cẩn thận đem chúng cắm vào nhiều bình gốm sứ long phụng nhiều màu sắc, khiến ta phải quay đầu lại mà ngóng nhìn, ta yêu nhất vẫn là hoa mai, dù sao trong ký ức của ta, loài hoa này xuất hiện rất nhiều.

Vừa thấy mai ta liền nghĩ đến Liên Thành, nghĩ đến nhị hoàng thúc của ta, vội hỏi, “Dục, Hạ hai vị quốc chủ có còn ở trong cung hay không, khi nào họ rời đi?”

Tâm Uyển đi đến bên người ta nói, “Nguyên bản là tính hôm nay rời đi, nhưng nghe thấy Hoàng Thượng muốn đại hôn, liền lưu lại xem náo nhiệt.” Trầm ngâm một lát lại nói, “Sợ là phải qua cả nguyên tiêu họ mới về nước.”

Bọn họ muốn tham gia đại hôn của ta? Ta lo lắng nhất vẫn là Liên Thành, cho dù ta xó thể xác định tạm thời hắn không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh thân phận của ta, nhưng nếu giữa ngày đại hôn của ta, hắn thật sự công khai thân phận công chúa Hạ quốc, thân phận của ta lọt vào nghi ngờ, khiến cho Nhị hoàng thúc nghi ngờ không nói, tình cảm của Kỳ Hữu, ta lấy cái gì để đỡ đây? Cứ nghĩ đến vậy ta liền cảm giác toàn thân lạnh lẽo, không được, ta phải đi gặp Liên Thành một phen.

Nàng thấy ta không nói lời nào, liền hỏi “Hoàng phi, ngài hôm nay trước mặt nhiều người hạ thấp uy phong của Tĩnh phu nhân như vậy, không sợ kích khởi cừu hận của nàng sao? Tình cảnh của ngài lúc này không phải là nguy hiểm càng thêm nguy hiểm sao?”

Vừa nghe lời này ta liền tươi cười đầy mặt nói, “Ta chỉ sợ nàng không hận ta thôi.”

Tâm Uyển kỳ quái ngưng mắt nhìn ta, cũng không hỏi gì thêm, mà cho dù nàng tiếp tục hỏi ta cũng sẽ không trả lời, dù sao ta không biết Tâm Uyển là ai, nếu nàng như Nam Nguyệt của ngày trước, nhìn tuy bình thản nhưng lại là gian tế phái đến bên người ta, chuyện gì của ta không phải đều bị nàng thám thính sao. Ta không thể không cẩn thận cẩn thận nhìn người, dù sao này trên đời đã không thể còn có một Vân Châu thứ hai.

“Hoàng phi!” thanh âm của Hoán Vy vang lên bên ngoài, “Hoàng hậu nương nương ở chính điện chờ.”

Ta khịt mũi cười,“Nàng ta?” Lặng im một lát, “Hoán Vi, thỉnh hoàng hậu nương nương ở chính điện chờ đợi một lát, đợi bản cung chỉnh trang một chút liền ra tiếp đón.”

Advertisements

4 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 24.4”

  1. Thanh Y nói:

    Cám ơn nàng Tịch Nguyệt… ❤

  2. hoangphuong nói:

    hix tem cua ta

  3. Ngố bla nói:

    Cảm ơn nàng nha,

  4. Hanle nói:

    trời đến chít với 2 anh chị =.= bỏ cung đi cho rồi KH ơi

    ps: thanks nàng ^^


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s