Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 24.7

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 2: Đệ nhất Đế hoàng phi

Nội đường trong khoảnh khắc trở nên im lặng, chỉ có bên ngoài tiếng tuyết đang rơi, đỉnh kim nghê khói trắng lượn lờ, hướng chỗ sâu nhất mà trôi đi, quỷ dị khí tràn ngập.

Nàng cuối cùng nhịn không được áp lực không khí này, phút chốc mở miệng cảnh cáo, “Ngươi muốn cùng bản cung tranh thủ tình cảm, bản cung dĩ nhiên có thể phụng bồi tới cùng. Nhưng là, nếu ngươi muốn học ả tiện phụ Ôn Tĩnh Nhược kia, vọng tưởng trử khử thế lực của Đỗ gia tại triều đình, bản cung sẽ khiến ngươi chết rất thảm.”

Ta tươi cười như trước, nàng cuối cùng cũng chuyển vào chính đề. Lòng ta vừa động, gương mặt đã đường hoàng nói, “Thiên hạ này đều biết, triều đình này một nữa là của Đỗ gia, Tuyết Hải có tài đức gì mà dám vọng tưởng cùng Đỗ gia tranh quyền. Tuyết Hải mục đích chỉ có Hoàng Thượng.”

Thần sắc xám xịt trên mặt nàng cũng dần liễm đi, nở một nụ cười như có như không, “Đế hoàng phi so với ả tiện phụ kia thực thức thời hơn rất nhiều. Mọi việc ở hậu cung này chỉ có thể giải quyết bằng thủ đoạn.”

Nghe nàng cứ nhắc đến Ôn Tĩnh Nhược thì một tiếng tiện phu hai tiếng tiện phụ, có thể thấy được hai người bọn họ quan hệ sớm đến thủy hỏa bất dung. Tình cảnh àny làm ta gợi nhớ đến khi tiên đế còn tại vị, Đỗ Hoàng hậu cùng Hàn chiêu nghi mười năm chi tranh, tình cảm lúc này khiến ta nghĩ như trai cò tranh chấp. Đợi cho lưỡng bại câu thương, ta sẽ một lưới hốt gọn.

Sau đó Hạo Tuyết, Mạc Lan bưng hai mâm điểm tâm tinh xảo đi trước, một bóng dáng nhỏ bé bưng nước trà theo sau, từ từ tiến vào. Ta cùng với hoàng hậu ngôn ngữ giao phong một hồi mới dần dần bình ổn. Thuận miệng tán gẫu vài câu, nàng liền rời đi. Ta cũng không đưa tiễn, ánh mắt dõi theo làn váy phượng tiêu đỏ tươi như màu son của nàng dần biến mất sau cánh cửa, tay của ta nhẹ nhàng xoa chén, nước trà bên trong sớm lạnh thấu.

Ánh mắt của ta dần trầm xuống, tùy tự khẽ cười, “Tuy là cử án tề mi, rốt cuộc ý nan bình.” (Dù tôn trọng nhau nhưng rốt cuộc ý kiến vẫn là khác nhau). Một câu này nói về Kỳ Hữu cùng Đỗ Hoàn cũng thực chuẩn xác đi.

Tâm Uyển vì ta đột nhiên cười khẽ có chút kỳ quái, cẩn thận liếc mắt xem xét ta một cái nói, “Hoàng phi ngài thật là có bản lĩnh, ngay cả luôn luôn “cả vú lấp miệng em” như hoàng hậu nương nương cũng phải đối ngài ẩn nhẫn ba phần.”

“Ngươi sai lầm rồi! Cũng không phải bản cung có bản lĩnh.” Ta thần sắc buồn bã, ý tươi cười liễm đi, tự phúng nói, “Là Hoàng Thượng. Nếu hôm nay ta không giữ được sủng ái, tương lai tất sẽ bị các nàng trả lại gấp trăm ngàn lần.”

Mạc Lan tiến lên giúp ta đổi chén nước sớm đã lạnh thấu, châm một ly mới nóng đến mơ hồ đau tay, “Cho nên hoàng phi tuyệt không thể thất sủng.”

Nhiệt khí lượn lờ bay lên, nhẹ thấm vào hai tròng mắt của ta. Thất sủng, sẽ có một ngày như vậy sao?
Không, ta nên tin tưởng Kỳ Hữu. Tình yêu của ta và chàng sẽ không bị trận chiến chốn hậu cung này cuốn vào, ta không thể lợi dụng tình yêu còn sót lại của ngày đó. Nhưng là…… chỉ cần ta nói ta không thể lợi dụng, bản thân liền có thể không lợi dụng sao?

Ban đêm, ta chợt từ trong mộng bừng tỉnh, phút chốc ngồi dựng lên. Cho dù là mùa đông, ta vẫn một thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Gắt gao ôm lấy trước đệm chăn ngực thở dốc, ta vẫn đắm chìm trogn giấc mộng không thể tỉnh dậy. Trong mộng, Vân Châu cả người toàn là máu xông đến trước mặt gắt gao bóp cổ ta, hỏi ta vì sao muốn bán đứng nàng. Kỳ Tinh đột nhiên xuất hiện, đem ta từ trong tay nàng cứu ra, phong nhã đạm cười hướng ta vươn tay, nói hắn ở trên đường xuống hoàng tuyền rất tịch mịch, muốn ta đi cùng làm bạn. Ta điên cuồng chạy trốn, lại gặp Đỗ Hoàng hậu tóc tai bù xù, hai mắt âm ngoan, bà dùng thanh âm tựa quỷ mị gọi ta đến với bà.

Nụ cười thê lương của Vân Châu trước khi chết, lời nói của Kỳ Tinh do ở bên tai, ánh mắt đanh ác của Đỗ Hoàng hậu. Ta nhịn không được đưa tay lau trên trán mồ hôi lạnh, ngoài cửa vang lên tiếng Mạc Lan nói chuyện cùng lính canh, đã tới lúc nàng vào để thu dọn nến trên bàn. Phút chốc, ta đem ánh mắt thê chuyển.

“A –”

Tiếng thét chói tai của ta cắt qua Chiêu Phượng cung yên tĩnh, nhất thời bên ngoài đèn đuốc sáng trưng, người đầu tiên vọt vào chứ là Mạc Lan cùng Liễm Thu, vội vàng chạy đến bàn cầm đèn tiến về phía ta, ánh lửa nhất thời tràn ngập tẩm cung nguyên bản hắc ám âm lãnh. Theo sát phía sau là Hành Vân, Lưu Thủy, Đao Quang, Kiếm Ảnh, bọn họ đao đã xuất vỏ, ánh mắt nhìn xuyên suốt toàn bộ tẩm cung.

“Hoàng phi ngài làm sao vậy.” Mạc Lan giờ phút hỏi chuyện phá lệ ngưng trọng.

Ta hít sâu một ngụm khí lạnh, suy yếu nói một câu, “Chỉ là một cơn ác mộng thôi, không có gì, các ngươi lui ra đi.”

Liễm Thu lo lắng nói, “Nô tỳ sẽ ở bên cạnh hầu hạ cho hoàng phi ngủ!”

Ta nhẹ lay động đầu, “Không có việc gì, đều lui ra cả đi. Bản cung không thói quen ngủ có người ở bên cạnh.”

Mọi người chần chờ nhìn nhau, cuối cùng lui xuống. Trong phòng chỉ còn ánh nến đã cháy quá nửa, hai lò sưởi ấm đặt hai bên tẩm tháp chậm trãi tỏa kh1i, dư yên phập phồng theo nhịp của từng cơn gió nhẹ, hết thảy đều rõ ràng mà mê huyễn như vậy.

Từ phía sau rèm bước ra một cái bóng đen, ta sớm bình phục nỗi sợ của giấc mộng, bình tĩnh đối mặt người trước mắt.

Advertisements

2 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 24.7”

  1. Phi Giao viết:

    thanks nàng, nàng rất bận thì phải cho nên gần 1 tuần nàng mới cho ra chương mới

  2. Momoko viết:

    Thanks


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s