Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 25.5

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

 Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 3: Long phụng đại hôn yến

Hàn Minh một thân hồng phong bào giữa gió tuyết phất động, trên vai vài sợi tóc bị gió thổi phân tán, thấy ta bước ra liền lập tức bước lên. “Hoàng phi thỉnh lên kiệu, cái đại thần đã tề tựu đông đủ tại Thừa Hiến điện, chỉ chờ hoàng phi giá lâm.”

Ta lăng lăng nhìn đôi mắt không chút phập phồng của hắn, vì sao hôm nay là hắn tới đón kiệu, thực sự trùng hợp như thế sao?

“Xin để thần cõng hoàng phi lên kiệu đi.” Thành khẩn ngữ khí cùng kiên định thần sắc lại làm cho ta do dự, trong lòng bàn tay bất giác toát ra mồ hôi lạnh. Chẳng lẽ Hoàng Thượng đã muốn biết…… Vô lực lui về phía sau vài bước, nhẹ nhàng lắc đầu cự tuyệt hắn, không thể, tuyệt đối không thể.

Hắn phút chốc nở nụ cười, tựa hồ hiểu rõ hành động này của ta, bỗng dưng mở miệng, “Xin cho Hàn Minh được cõng người một lần cuối cùng, sau này, người sẽ mãi là chủ tử của Hàn Minh.” Chậm rãi xoay người khom lưng, hành động này không cho phép ta kháng cự nữa.

Cảm giác phức tạp nảy lên trong lòng, cuối cùng vẫn là tựa vào lưng hắn, để hắn cõng ta hướng về phía đỉnh kim kiệu kia. Dấu chân thật sâu dẫm trên nền tuyết dày, những sợi ngọc châu từ mũ phượng rũ xuống che đi đôi mắt ta, thỉnh thoảng phát ra tiếng vang leng keng. Ta nhớ vẫn là một hôm tuyết rơi như vậy, hắn đã cõng ta, cũng đi về một con đường vô định không thấy đích.

“Hoàng phi sắp tiến vào thâm cung đại viện đấu đá không ngừng, hy vọng hoàng phi bảo trọng.” Hắn cất tiếng, thanh âm như băng tuyết mùa đông, lạnh lẽo như sương, nhưng hôm nay nghe sao có vẻ tang thương vô lực, “Nếu có một ngày hoàng phi gặp nguy hiểm, thần chắc chắn liều mạng bảo vệ người vạn toàn.”

Ta cúi đầu, nhỏ giọng nói vào tai hắn, “Không cần…… lo lắng cho ta.”

“Hàn Minh đã nói qua, sẽ luôn thủ hộ cho người.” Hắn một tiếng thở dài, dĩ nhiên đã đi đến trước kim kiệu, nhẹ nhàng đem ta đặt vào kiệu. Trong một khắc quay đầu, hắn thê lương liếc mắt nhìn ta một cái, cuối cùng buông rèm kiệu xuống, như buông một thành lũy ngăn cách giữa chúng ta.

Ngồi ngay ngắn ở trong kiệu, theo luật động của nó mà lay động, khiến ta có chút buồn ngủ. Cũng không biết lung lay bao lâu cuối cùng ngừng lại, một tiếng đặt xuống làm cơn buồn ngủ của ta biến mất vô tích.

“Hoàng phi, đến rồi.” Tâm Uyển nhẹ giọng nhắc nhở, sau giúp ta vén lên cẩm liêm, một trận gió lạnh thổi tới.

Ta kéo lại vạt áo, bước ra khỏi kiệu, nhìn cung điện to lớn trước mặt– Thừa Hiến điện. Đây là lần thứ hai ta bước đến nơi này, vẫn là kim bích huy hoàng như trước. Bước vào đại điện, một đường thảm đỏ trải dài từ cửa đến trước thềm ngọc, quan viên đứng thành hai hàng thẳng tắp, dạt về hai phía, cuối đầu nghênh đóng tân hoàng phi, cung nữ đứng phía sau tung những cánh hoa bay cao theo mỗi bước chân, cánh hoa rơi lả tả, lưu lại trên tóc mai, hai má, cùng vạt áo phía trên, mùi thơm quanh quẩn.

Bước đi ước chừng hai trăm bước, rốt cụcđã đến trước thềm ngọc, Kỳ Hữu từ long ỷ đứng dậy, bước xuống cầu thang, hướng ta vươn tay. Ta thật sự muốn trở thành thê tử của chàng, danh chính ngôn thuận. Cao hứng kích động vô cùng lại kèm theo mất mác đến khủng hoảng, ta đang sợ cái gì.

Ta bước từng bước lên thềm ngọc, từng bước dẫm lên thềm thượng, rất chi là dùng sức. Đi bước đi được thêm một bước, ta lại gắt gao nắm chặt lấy tay chàng, lòng bàn tay của chàng thật ấm áp, sưởi ấm cho cái lạnh giá của trái tim này suốt bao ngày qua, cũng ôn nhu ve vuốt trái tim ta.

Ánh mắt phiếm nhu tình, khóe miệng vẫn tiêu sái nhưng không kiềm chế nổi ý tươi cười, “Nàng chính là Đế hoàng phi của trẫm.” Chàng lớn tiếng hướng triều đình tuyên bố, thanh âm hữu lực vang vọng không thôi giữa đại điện.

Một vị công công cẩn thận cầm một chiếc hộp nhỏ được gói trong lớp vải vàng đưa cho Kỳ Hữu, chàng buông bàn tay đang nắm của ta, bước ra trước mặt. Ta chậm rãi quỳ xuống, nghe chàng nói, “Tây cung phượng tỉ ấn, nay ban thưởng cho Đế hoàng phi, từ nay cũng chưởng quản hậu cung đại quyền. Ai bất tuân, liền lấy tỉ này ra định tội.”

“Tạ Hoàng Thượng, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Tiếp nhận phượng tỉ ấn nặng trịch, Kỳ Hữu nhẹ nhàng nâng khuỷu tay giúp ta đứng lên, nhẹ giọng nói, “Nàng rốt cuộc cũng đã trở thành thê tử danh chính ngôn thuận của Nạp Lan Kỳ Hữu.”

Ta mỉm cười cúi đầu, lảng tránh ánh mắt nồng cháy của chàng, trước bao nhiêu ánh mắt, hai gò má của ta trở nên đỏ lựng, dần phát ra nhiệt khí. Ánh mắt mơ hồ đột nhiên phát hiện người đứng thẳng tắp phía dưới đang ngóng nhìn chúng ta – Liên Thành, thần sắc giống như là…… người xa lạ, hoàn toàn xa lạ. Hắn đã hạ quyết tâm phải gạt bỏ ta khỏi trái tim, ta thật cao hứng, hắn cuối cùng đã nhìn rõ. Nhưng là ta lại không thể không lo lắng, tâm của Liên Thành đã sớm bị cừu hận lấp đầy, đối với Kỳ Quốc, hắn luôn ôm mối thù ở Âm sơn. Ta đây có nên hay không nhắc nhở Kỳ Hữu đối hắn phòng bị hơn một chút? Nhưng nếu ta nhắc nhở, Liên Thành chẳng phải là rất nguy hiểm sao? Nhưng nếu không nhắc, địa vị của Kỳ Hữu vẫn là bị đe dọa.

Advertisements

One Comment on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 25.5”

  1. hue_ntt nói:

    Cám ơn bạn nhìu nha. Mấy ngày thôi mà được 4 chương


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s