Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 25.6

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

 Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 3: Long phụng đại hôn yến

Một hồi sắc phong đại điển nhàm chán rốt cục chấm dứt, ta được một loạt cung nữ cùng công công dẫn ra khỏi Thừa hiến địa.

Ta ngồi ngay ngắn ở nội cung Dưỡng Tâm điện, đôi nến long phụng trên bàn đã cháy hết phân nữa, hồng lệ chảy xuống từng giọt. Sau nến có một lô đàn hương, hỏa diễm sáng ngời kèm theo hương khí ngọt ngào dễ chịu, cũng không biết chính mình đã ngồi yên bao lâu, chỉ cảm thấy cả người bắt đầu đau nhức. Hiện tại trong chỉ có một mảng trống trơn, tựa như hư không. Tâm Uyển cùng Mạc Lan đứng ở ta bên người hầu hạ cũng ngơ ngẩn nhìn ánh nến lay động.

Hoán Vi đẩy ra cánh cửa tẩm cung, vội vàng xông đến bên người ta, “Hoàng phi, nghe nói mới vừa rồi Tĩnh phu nhân động thai khí, Hoàng Thượng giờ phút này đang ở Bách Oanh cung an ủi nàng.”

Mạc Lan cười lạnh một tiếng, “Khéo như vậy, cố tình ở ngày đại hôn của hoàng phi động thai khí?”

Tâm Uyển bước lên mấy bước nhỏ, nhẫn nại không được, cắn răng nói, “Nàng khẳng định là cố ý muốn phá hư đại hôn của hoàng phi, muốn hoàng phi khó chịu đây mà.”

Ta thản nhiên đứng dậy, đem phượng bào phiền phức trên người cởi đi, bước về phía đài trang điểm, phía sau lại truyền đến thanh âm của Tâm Uyển, “Sợ là tối nay Tĩnh phu nhân sẽ quấn quít lấy Hoàng Thượng, bắt ngài ngủ lại Bách Oanh cung.”

Ngồi trước đài trang điểm, gỡ hạ chiếc mũ phượng nặng trịch trên đầu xuống, “Nếu Tĩnh phu nhân động thai khí, Hoàng Thượng ngủ lại an ủi là theo lẽ thường phải làm.”

“Rõ ràng khi dễ người khác!” Mạc Lan tức giận đập bàn, phát ra thanh âm vang vọng rất lớn.

Đem chiếc trâm cài trên búi tóc gỡ xuống, sợi tóc đen nhánh phút chốc đổ xuống, che khuất một góc mặt, nhìn gương mặt có chút tái nhợt trong gương, ngay cả phấn son cũng không thể che giấu, “Các ngươi đều đi xuống đi, bản cung mệt mỏi rồi, muốn nghỉ ngơi.”

Phía sau một mảnh im lặng, tựa hồ còn chần chờ, ta vô thanh thở dài, “Bản cung nói các ngươi lui ra.” Thanh âm mang này vài phần sắc bén, các nàng lại đột nhiên cùng kêu lên, “Hoàng Thượng!” Hỗn loạn vài phần kinh hỉ.

Ta từ trong gương nhìn thấy khung cảnh phía sau, Kỳ Hữu đứng ở đó điều các nàng lui ra, cuối cùng đem cửa cung nhẹ nhàng đóng lại, bên trong lâm vào một mảnh im lặng. Ta cầm chặt chiếc lược ngà voi, mãi một lúc mới có thể buông ra, “Ta nghĩ đến…… chàng sẽ không trở lại.”

Chàng lững thững hướng ta đi tới, quỳ một gối xuống bên cạnh ta, đưa tay vuốt ve những sợi tóc bay tán loạn bên má ta, “Hôm nay là ngày đại hôn của chúng ta, ta như thế nào lại để nàng cô độc một mình?” Sau lại đưa tay nhẹ nâng một lọn tóc của ta, đưa đến bên mũi hít nhẹ.

Ta hừ nhẹ một tiếng, “Vậy Tĩnh phu nhân chàng mặc kệ sao, còn có hài tử của hai người.”

Chàng liếc mắt nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của ta mà cười khẽ,“Nàng lại đi ghen với nàng ấy sao. Nàng ta chỉ là cái bóng dáng của nàng, ta như thế nào vì một cái bóng dáng mà bỏ quên nàng?”

Ta lăng lăng xoay người, thẳng tắp nhìn ánh mắt chàng. Đã sớm nghe nói Vân Châu nói qua, Tĩnh phu nhân sở dĩ được sủng ái chỉ vì khí chất thần thái của nàng đặc biệt giống ta, mà nay chính tai nghe chàng nói, ta vẫn là một trận tâm động. “Nhưng là…… Ngày ấy chàng vì nàng mà đòi đánh ta.”

Chàng thu liễm nụ cười trên môi, nhíu mày, “Nàng còn nhớ chuyện đó sao! Đều là lỗi của ta, may mắn khi đó Vân Châu liều mạng cứu nàng, nếu không ta sẽ hối hận cả đời.”

Khi chàng nhắc tới Vân Châu, thần sắc của ta ảm đạm trầm xuống, cúi đầu, hai tay rối rắm bắt cùng một chỗ. “Ta thực xin lỗi Vân Châu, nếu không phải ta……”

“Không liên quan đến nàng, nàng vốn không hề biết được nội tình của cuộc tranh đấu này.” Chàng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của ta, thấp giọng an ủi.

Nhìn đôi tay chúng ta đang nắm lấu nhau, trong lòng không khỏi mâu thuẫn, rất muốn lên tiếng hỏi việc của Minh thái phi chàng đã giải quyết như thế nào, lại chậm chạp không dám hỏi thành lời. Ta sợ chàng sẽ tức giận, thật sự rất sợ chàng đột nhiên đối ta lạnh lùng, đạm mạc. Giống như chàng sẽ lập tức bỏ ta mà đi, ta như thế nào cũng không thể giữ.

Đột nhiên cảm giác thân thể nhẹ bổng, cả người bị chàng ẵm lên, hành động này khiến ta có chút bất ngờ mà hít mạnh một hơi, gắt gao túm vạt áo trước ngực. Chàng nhẹ nhàng đem đặt lên chiếc giường êm ái, phức hương quanh mũi, bên tai truyền đến tiếng chàng thủ thỉ, “Hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta……” (trẻ em đâu , nhắm mắt lại =)))

Advertisements

9 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 25.6”

  1. junxinh nói:

    Thank ban

  2. hoangphuong nói:

    haha doc 1 leo vai chuong, suong qua

  3. bv thanh nói:

    Hi hi hay qua. Dang co con nho ma cung thuc dem de doc ne. Thanks nang nhieu nha!

  4. Huyết Lệ nói:

    nàng ơi , ta bên nhà ngọc lưu ly , ta có một số hình vẽ khuynh thế hoàng phi .. hợp với truyện , ta muốn tặng nhà nàng , nếu nàng muốn thì cho ta email , ta sẽ send cho .

  5. Hanle nói:

    U 20 chắc du tuoi doc rồi =)) =)) Càng xem truyện càng ức phim nàng ơi cần chi mà làm khổ KH thế này hả bà Tâm Như T-T

  6. Nguyen thi diem huong nói:

    Haz wa ban oi . Co gag djch nhah nhe . Mjh doc ma thay hay hon nhjeu lam

  7. phươngmai nói:

    hay quá,thanks nafg nhiều nha 😀


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s