Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 25.7

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

 Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 3: Long phụng đại hôn yến

[WARNING] Cái này là k che mắt nữa, trẻ em và phụ nữ đang cho con bú cũng như những ai có tâm hồn trong sáng (cỡ dịch giả) xin tự bảo trọng =)) Dịch giả k chịu trách nhiệm trước bất kỳ trái tim trong sáng bị tổn hại nào =))

Trong đầu ta một mảnh hỗn độn, cố gắng chống lại sâu thẳm ánh mắt của hắn, nhịp tim của ta dần dần gia tốc, giống như chỉ cần ta mở miệng, nó sẽ nhảy ra,“Ta……”

Chàng cúi đầu xuống, liên tiếp đặt từng cái hôn lên trán ta, đôi mắt đen thẳm như màn đêm khiến ta như say trong đó, giọng nói mị hoặc ở bên tai ta nói nhỏ, “Ta rốt cuộc đã có được nàng, nàng có biết không, ngay từ ánh mắt đầu tiên khi ta gặp nàng, đem nàng ôm vào lòng, ta đã lập tức nảy sinh mong muốn, muốn có thể vĩnh viễn ôm lấy nàng, lúc đó ta đã nghĩ, quả là một việc xa vời.”

Dựa vào thân hình nóng bỏng của chàng, ta không khỏi mê mang,“Chẳng lẽ chàng không bận tâm việc dung mạo ta không còn được như xưa?”

Mâu quang trầm xuống, ta nghiêng đầu cắn cần cổ ta một cái, có ý trừng phạt, “Nàng nghĩ ta nông cạn như vậy sao?”

Có cảm giác hơi đau đớn truyền đến, một tiếng hô đau, lại đổi lấy tiếng cười của chàng. Ta bất mãn khinh oán, “Chàng vì sao không hỏi lý do ta hủy dung?”

Chàng vùi đầu vào cần cổ ta hít sâu một hơi, đột nhiên im lặng. Ta thấy sự im lặng này của chàng có chút kỳ quái, vội vàng giật nhẹ cánh tay chàng, giờ phút này chàng lại im lặng khiến cho ta kinh hoảng.

Hai tay của chàng gắt gao ôm thắt lưng ta, cất giọng êm tai nói, “Nếu ta hỏi, nàng tất nhiên cảm thấy ta để tâm chuyện dung mạo của nàng xấu hay đẹp. Ta không muốn ý nghĩ đó phá hoại tình cảm của chúng ta, nàng có thể hiểu chưa.”

Sửng sốt một lúc lâu mới giật mình hoàn hồn. Nguyên lai là như vậy, ta vẫn hiểu lầm chàng. Kinh ngạc động dung một lúc, ta nghiêng đầu đặt lên môi chàng một nụ hôn, “Kỳ Hữu, thực xin lỗi.”

Chàng toàn thân cứng đờ, đôi mắt vẫn thâm thúy u trầm nhưng bên trong lại có thêm tầng tầng sương mù, nhè nhẹ nhu tình, “Điều ta muốn nghe không phải câu thực xin lỗi của nàng.”

Ta cười gượng không nói, cố lảng tránh ánh mắt mong chờ của chàng, chàng hồi lâu không nghe được câu trả lời của ta , liền dùng lực mạnh mẽ khiến cần cổ ta hướng về phía trước, đồng thời cúi đầu hung hăng hôn lên môi ta. Ta còn chưa kịp phản ứng lại, trên môi đã truyền đến cảm giác đau rát, nụ hôn của chàng mang theo khí thế cự tuyệt không tha, bá đạo cùng khiển trách, đem hô hấp của ta cắn nuốt toàn bộ.

Bàn tay của chàng cũng rất nhanh cởi bỏ lớp bạc sam còn sót lại trên người ta, lòng bàn tay ấm áp không ngừng vuốt ve da thịt, ta mở miệng muốn hít sâu một hơi, lại bị đầu lưỡi của chàng thuận thế tiến vào trong, hút triền miên, chơi đùa giao triền. Trong không khí tràn ngập mùi tình dục nồng đậm khiến người say cảm.

Gắn bó giao triền cơ hồ làm cho ta hít thở không thông, tay chàng lại ở bên hông vuốt ve, hạ thân bị dục vọng nóng rực va vào, ta có chút sợ hãi muốn lùi về phía sau lại bị chàng nhanh chóng chế trụ, “Phức Nhã……” Chàng khàn khàn khẽ gọi một tiếng.

Cái hôn bá đạo dần dần biến thành ôn nhu cẩn thận, giống như muốn an ủi ta giờ phút này kinh hoảng, “Tin tưởng ta, thoải mái một chút.”

Ta nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cảm nhận tiếng thở dốc của ta và chàng giao nhau. Thở hắt một hơi xoa dịu giờ phút khẩn trương này, ngay sau đó một cơn đau đớn kịch liệt liền lan tràn toàn thân, ta hung hăng cắn môi, khắc chế không cho bản thân mình hét lên.

Chỉ cảm chàng đưa tay, nhẹ nhàng xoa lên bờ môi ta, thanh âm như đang cố nén, “Nếu đau nàng cứ la lên.”

Nơi gắn bó buông lỏng, ngón tay hung hăng bấu vào lưng chàng, đau đớn cũng dần dần bình phục. Chiếc hôn của chàng dần hạ thấp xuống ngực, hạ thân khi nhanh khi chậm, luật động không theo quy luật nào, ta bất giác khom người đón nhận, khóe môi liên tục gọi,“Kỳ Hữu…… Kỳ Hữu……”

Mồ hôi một giọt lại một giọt từ trên mặt chàng chảy xuống, một lần lại một lần gọi tên của ta, kể tình yêu của chàng.

Ta gắt gao ôm lấy chàng, đón nhận từng cái yêu mãnh liệt của chàng…… đón nhận cả hơn hai mươi năm cô tịch mà chàng đã sống trên cuộc đời này. Từ rất lâu ta đã nói với chính mình, ta muốn ở bên cạnh chàng cả đời, muốn chàng không còn cô độc, lại chậm chạp chưa làm được. Nay ta đã có cơ hội, ta sẽ đem tất cả khả năng lẫn chính mình trao toàn bộ cho chàng, ta càng muốn cho chàng hiểu được, giữa thế gian đầy rẫy lạnh lẽo, lợi dụng cùng âm mưu, vẫn còn ta toàn tâm toàn ý yêu thương chàng.

Advertisements

3 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 25.7”

  1. nona1008 viết:

    ối…*che mắt* ta ko thấy j hết a! =))

  2. Thu viết:

    Lạ nhỉ, mình thấy đây đâu phải lần đầu của PN & KH đâu. Sao tác giả mô tả như lần đầu tiên vậy.


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s