Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 26.1

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

  Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 4: Huyết lệ tế hoàng lăng

Trên giường bỗng mất đi một tia ấm áp, ta thân thủ muốn tìm tìm thân mình Kỳ Hữu, đưa tay lần mò qua lại trên giường. Ta khẽ động hàng mi, hai mắt chậm rãi mở, trong bóng đêm dại ra một lát mới ngồi dậy.

Bây giờ vẫn là giờ Thân, vẫn chưa tới lúc lâm triều, người khác đâu? Ánh mắt ta nhìn một vòng lớn khắp tẩm cung rộng lớn, trong lòng một cảm giác mờ mịt dâng lên. Ta lập tức nhặt lên y phục tán loạn trên đất. Thân mình vẫn còn từng trận đau đớn, nghĩ tới cảnh mình cùng Kỳ Hữu giao triền, mặt ta chợt nóng rang một mảng.

Chậm rãi đem xiêm y mặc hảo, tùy tay đem mấy sợi tóc rối tung cột lại bằng một sợi tơ đỏ, cố định bên gáy, sau khoác lên một chiếc áo lông cừu rồi đẩy cửa tẩm cung.

Hoàng phi ngài như thế nào đã thức dậy?” Từ công công vẫn canh gác ngoài cửa, vừa nhìn thấy ta liền thi lễ.

Ta nhìn màn đêm mông lung, bông tuyết cuối cùng cũng ngừng rơi, “Hoàng Thượng đâu?”

Hoàng Thượng…… Ở chính điện.”

Kỳ quái liếc hắn vài lần, trong lòng ta không khỏi sinh nghi hoặc, liền hướng chính điện mà bước đi. Từ công công lập tức ngăn cản bước đi của ta, “Hoàng Thượng đang cùng vài vị đại nhân thương nghị chuyện quan trọng, phân phó bất luận kẻ nào cũng không được quấy rầy.”

Ta lạnh lùng nhìn hắn, dùng ánh mắt cảnh cáo hắn tốt nhất đừng xen vào chuyện của người khác, chú ý thân phận cho thỏa đáng. Mà hắn nhìn thấy ánh mắt của ta liền im lặng, khó xử đứng hoa đá tại chỗ nhìn theo ta.

Ta cố ý đè thấp tiếng bước chân trên hành lang vắng lặng âm u, thiên điện không có một bóng người lại đèn đuốc sáng trưng. Ta kỳ quái tiếp tục đi về phía trước, đèn đuốc lại dần dần tiêu tán, không có ánh nến mà trở nên tối tăm. Ta ngừng lại rồi hô hấp, mơ hồ nghe thấy những thanh âm rất nhỏ từ chính điện truyền đến.

Rón ra rón rén đi vào chính điện tìm một góc ẩn hảo rồi mới dừng bước, ta cẩn thận nghe lại những thanh âm phía trước, phát hiện có Kỳ Hữu, Dịch Băng cùng Hàn Minh lên tiếng, ba người bọn họ lúc này lén lút tại đây nói chuyện gì?

Đều đã giải quyết?” Kỳ Hữu hỏi một tiếng, khẩu khí thật là âm lãnh. Ta lại thất kinh, giải quyết cái gì?

Đúng vậy Hoàng Thượng.” Thanh âm của Dịch Băng lãnh đạm lại kính cẩn.

Hiện tại chỉ có Minh thái phi đang bị giam giữ trong cung cùng thi thể của Tấn Nam vương là chưa giải quyết, Hoàng Thượng tính……” Hàn Minh hỏi.

Trong điện chợt có một khắc yên tĩnh, hai tay của ta gắt gao siết chặt lại, lo lắng muốn nghe Kỳ Hữu quyết định. Chàng đã đáp ứng với ta, chàng không thể nuốt lời.

Thần cho rằng Minh thái phi nên giết đi, Tấn Nam vương thi thể nên nghiền xương thành tro!” Dịch Băng thấy Kỳ Hữu thật lâu sau không nói, tự chủ trương mở miệng nói.

Lòng ta đột nhiên nảy sinh một cỗ giận dữ vô danh, không chút nghĩ ngợi liền bước ra khỏi chỗ nấp, đứng lặng ở trước điện tiền nhìn bọn họ, “Dịch đại nhân hảo ngoan tâm.”

Tba người trong đại điện đầu tiên là giật mình, sát khí hừng hực hướng ta trông lại. Bởi vì trong điện không thắp đèn hay đốt nến, ta chỉ có thể dựa vào thân hình cùng y phục mà phân biệt bọn họ, biểu tình lại thấy không rõ lắm.

Đế hoàng phi thật to gan, dám nghe lén Hoàng Thượng nghị sự, đó là trọng tội.” Dịch Băng hướng ta bước đến vài bước, giọng nói phá lệ âm hàn.

Ta một chút cũng không bị ngữ khí của hắn dọa sợ, bên môi gợi lên cười lạnh, “Nếu nói tội, Dịch đại nhân ngươi chẳng phải là lớn hơn sao? Gặp bản cung chẳng những không hành lễ lại còn dám lên tiếng uy hiếp chất vấn, Hoàng Thượng chưa chỉ trích ta mà ngươi đã dám lên tiếng trước, đây …… là quân thần chi đạo sao?”

Hắn thân thể cứng đờ, nhìn ta thật lâu sau cũng không dám nói nữa, ta cũng không khỏi ảm đạm. Kể từ khi nào, ta cùng với Dịch Băng lại phải đối chọi gay gắt như thế.

Ta lướt qua Dịch Băng hướng Kỳ Hữu đang ngồi trên long ỷ quỳ xuống, “Hoàng Thượng, nô tì cầu ngài buông tha cho Minh thái phi một con đường sống, còn có Tấn Nam vương, hắn dù sao cũng là ca ca ngài!”

Đế hoàng phi!” Dịch Băng nhịn không được lại lên tiếng, từng chữ từng chữ sắc bén bức người, “Ngài đang muốn noi theo Võ Tắc Thiên sao?”

Hoàng Thượng……” Ta không để ý tới Dịch Băng nói gì, tiếp tục khẩn cầu Hoàng Thượng, lại bị một câu “lui ra” của chàng cắt ngang.

Ta quỳ gối tại chỗ, ngóng nhìn gương mặt lạnh lùng cùng với đôi mắt sắc bén lãnh vụ lấp lánh trong đêm đen, thật lâu sau, chàng lại mở miệng,“Trẫm nói nàng lui ra!” Thanh âm lại lăng lệ thêm vài phần.

Advertisements

5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 26.1”

  1. hoangphuong nói:

    haiz nàng PN lúc nào cung tin nguoi va thuong nguoi nen luon dau kho the day

  2. thuyphuong nói:

    nghe 2 chu luj ra ma dau log wa.hjxhjx.dao naj toc do cua sjs dang ngo that.ju sjs nhju :>

  3. dieu linh nói:

    truyen hay wa nang oj . thahs nang da edit truyen cho moj ngj doc nha !

  4. Danlinh nói:

    Up nua di ban dao nay minh co thoi gian doc ,de minh xem luc phuc nha sau khi phuc dung mao lai thi sao

  5. Danlinh nói:

    Ban up het roi thi khoi phai kho so met moi moi ngay dung ko


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s