Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 26.6

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 4: Huyết lệ tế hoàng lăng

Vầng minh nguyệt hôm nay khuất bóng, trong trướng nội thoang thoảng hương phù dung, thâm tình kiều diễm.

Bạch phiên tung bay, mưa phùn ngớt, nhạc buồn thanh thanh.

Ta mặc trên mình một thân cấm vệ khôi giáp, thắt lưng treo thiết kích trường đao, đi theo một đội ngũ quân binh thật dài tiến nhập hoàng lăng, mắt nhìn đoàn người trước mặt không nhanh không chậm bước qua trên dưới một trăm lăng mộ tiên đế, lại có thể nhanh chóng đào một chiếc hố vừa đủ đặt quan tài vào. Ta ngưng mắt liếc nhìn mộ bia tiên đế, trong lòng ngũ vị hỗn tạp, nội tâm mạnh mẽ xuất hiện một cỗ cảm giác lạnh lẽo, tiên đế ngươi còn có bao nhiêu âm mưu chưa công bố đây? Ta dám khẳng định, âm mưu của tiên đế vẫn ẩn sâu dưới lòng nước chưa xuất hiện, dù sao hắn là phụ thân Kỳ Hữu nha.

Hàn Minh vẫn đứng ở bên người ta, không nói không rằng nhìn thi thể Kỳ Tinh được hạ táng, hai tay của ta gắt gao nắm bội đao bên hông, nhỏ giọng hỏi, “Hôm nay là ngày hạ táng Kỳ Tinh, Linh Nguyệt công chúa vì sao không có tới?”

Hắn cười khẽ mà than tiếc, “Nàng hiện tại ngay cả cùng ta đồng hành cũng đã muốn khinh thường.”

Linh Nguyệt là một công chúa mệnh khổ, chỉ trong thời gian ngắn ngủi vài ngày, ca ca cùng mẫu thân đều bỏ nàng mà đi, ngươi không thể cũng lạnh lùng như vậy đối với nàng. Dù sao nàng là thê tử ngươi, cái gọi là nhất dạ phu thê bách dạ ân, tuy các ngươi trong lúc đó có nhiều mâu thuẫn nhưng nàng thủy chung là thê tử ngươi. Huống hồ, tâm của nàng dành cho ngươi vẫn luôn chân thành tha thiết, ngươi đừng để sau này mất đi mới biết quý trọng.” Thanh âm của ta càng phát ra đè thấp, không muốn làm cho người chung quanh nghe thấy.

Hàn Minh vẫn trầm mặc nhìn ra phương xa mù mịt cũng không biết suy nghĩ cái gì, mưa phùn phi phi làm ướt tóc hắn, như thể một tầng sương sớm ẩn đọng.

Hầu gia, Tấn Nam vương đã an toàn hạ táng.” Một gã thị vệ quỳ tới trước mặt Hàn Minh bẩm báo.

Hắn gật gật đầu, “Các ngươi hồi cung trước, bản hầu sẽ nhanh chóng về sau.” Ra lệnh một tiếng, mấy trăm thị vệ tùy tiến hoàng lăng đều rời đi, chỉ lưu lại mỗi ta cùng với Hàn Minh.

Mưa phùn nhanh chóng tạnh tựa khói sương bị gió thoảng mất, chỉ để lại từng cơn gió lạnh thổi qua.

Ta đột nhiên đem thanh đao bên hông rút ra khỏi vỏ, mũi đao lóe sáng, ta lập tức vung đao chém lên cánh tay còn lại của mình, máu tuôn ra, ướt đẫm toàn bộ cánh tay. Hàn Minh một phen đoạt được đao trong tay ta, “Ngươi làm cái gì vậy, tự tổn thương chính mình.”

Khóe môi gợi lên cười, ta quỳ gối trước mộ Kỳ Tinh, để máu trong tay từng giọt từng giọt tiến nhập vào bùn đất, “Kỳ Tinh, một đao này là Phức Nhã trả lại cho ngươi, hy vọng ngươi có thể ra đi thanh thản.”

Hoàng phi thật sự là người có cá tính ngầm.” Hàn Minh trầm thấp nói, lại đem bả đao kia ném vào bụi cỏ, “Nếu có một ngày Hàn Minh cũng như Tấn Nam vương mà đi, không biết hoàng phi có vì ta làm như vậy không?”

Ta cứng đờ, vết thương bị đao chém bỗng truyền đến cảm giác đau nhức, ta nhíu lại mày, “Sẽ không có một ngày như vậy.”

Thế sự vô thường.” Hắn cùng với ta sóng vai quỳ trước mộ bia, cũng rút kiếm ra chém một nhát lên cánh tay, “Một đao này là Hàn Minh trả lại cho ngươi, ngày đó phụng mệnh giá họa cho ngươi chứ không hề cố ý, hy vọng ngươi ở trên trời chớ trách.”

Ta bỗng nhiên quay đầu mà nhìn hắn, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, tâm niệm vừa động liền lập tức nói, “Hàn Minh, ngươi hướng Hoàng Thượng từ quan đi, rời đi cái nơi không đáng lưu lại này. Ta không muốn ngươi bị cuốn vào trận đấu huyết tinh này.”

Hàn Minh nếu đi rồi, hoàng phi phải là đơn thân độc mã mà đấu tranh sao? Đỗ Hoàng hậu có Đỗ Văn Lâm Thừa tướng llàm chỗ dựa, Tĩnh phu nhân có Dịch đại nhân làm hậu thuẫn, mà hoàng phi chỉ có Hoàng Thượng sủng ái là hoàn toàn không đủ, cho nên Hàn Minh cam nguyện lưu lại làm trụ cột của người tại triều đình.”

Đau đớn trên cánh tay mỗi lúc một dữ dội, đau đến tận xương tủy, mi tâm nhíu mỗi lúc một sâu, mồ hôi cùng mưa phùn hòa vào nhau chảy dọc theo trán mà rơi xuống từng giọt nặng nề, “Ta thật sự không muốn…… Ngươi bước theo con đường mà Kỳ Tinh đã từng đi, ngươi có thể đi thật xa…… Bước đi rất xa.” Thanh âm của ta phá lệ phù phiếm.

Hàn Minh kỳ quái quay đầu lại ngưng mắt nhìn ta, “Mặt của ngươi sao lại tái nhợt như vậy?” Hắn cầm cánh tay bị thương của ta, “Ngươi trúng độc!”

Làm sao có thể……”

Trên đao có độc, đao này là từ đâu mà có, là ai đưa cho ngươi……” Trên mặt hắn lúc này không giấu nỗi thái độ kích động.

Một cỗ huyết tinh nồng đậm từ cổ họng xộc ra, máu hoa lạc bên môi, từng giọt từng giọt rớt tới góc áo. Hàn Minh trong nháy mắt mất phương tấc, sững sờ ở tại chỗ nhìn ta.

Ân……” lục phủ ngũ tạng cơ hồ đều trướng đau, cánh tay bị thương mỗi lúc một biến đen, từ miệng vết thương lan tràn đến toàn bộ cánh tay.

Phan Ngọc…… Ngươi không thể có việc gì, trăm ngàn lần không thể có việc gì.” Hắn đột nhiên lấy lại tinh thần, đem ta sớm đã phủ phục trên đất ôm lấy thắt lưng, lao ra khỏi hoàng lăng, trong miệng vẫn khẩn trương quát, “Chúng ta lập tức đi tìm ngự y, ngươi nhất định không có việc gì……”

Ta thống khổ tựa vào trong lòng hắn, máu từ miệng chảy ra cuồn cuộn không dứt, “Ta muốn gặp Kỳ Hữu…… Kỳ Hữu……” Ta dùng hết khí lực toàn thân để có thể nói hoàn chỉnh câu này. Nội tâm mạnh mẽ xuất hiện một nỗi sợ hãi hai mươi năm qua chưa từng có. Lần đầu tiên đối mặt tử vong mà ta lại sợ hãi như thế. Bởi vì ta mới tìm được hạnh phúc của ta, ta không muốn phảii chết như vậy. Ta càng sợ ngay cả Kỳ Hữu cũng không thể gặp lại lần cuối mà ta đã chết đi.

Ta không muốn chết, ta luyến tiếc sự sống, thật sự luyến tiếc

Kịch liệt đau đớn vô tận đem ta cắn nuốt……

Tình hình là net nhà ta chống cự WP tối đa, dùng Hotspot hay Ultra Suft cũng k post bài dc T^T, nàng nào dùng net VNPT chỉ ta coi có phần mềm nào vào WP post bài dc nữa hông ;__; Hôm nay bù các nàng một chương dài nhé :*

Advertisements

5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 26.6”

  1. Hoang Linh nói:

    Lâu lắm không ghé thăm nhà nàng đọc truyện vì sợ sự chờ đợi nàng quá.. *xấu hổ đỏ mặt*
    Đọc liền một mạch 2 chương sướng quá thể đáng luôn ý.. *sung sướng tung hoa*
    Ta đang có một dự cảm không lành, một dự cảm về lòng dạ hiểm độc của Thái Hậu hướng đến KH và PN. Đọc liền 2 chương lơ mơ cảm thấy ẩn ý lòng dạ hiểm độc ấy có lẽ nào lại liên quan đến việc bà ta muốn PN và KH sớm có long thai? *thấp thỏm lo sợ*
    Thôi thì thầm mong cho nv mình yêu thích bình yên vô sự. Cơ mà bình yên vô sự thì mình lấy gì mà đọc? *cười ngớ ngẩn*
    Cảm ơn nàng nhé. Hẹn 2 tuần nữa ghé lại. *ôm hôn thắm thiết*

  2. chipmaikhoi nói:

    Cám ơn bạn

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 16:25 Thứ Tư, 12 tháng 9 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 26.6

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia Chương 4: Huyết lệ tế hoàng lăng Vầng minh nguyệt hôm nay khuất bóng, trong trướng nội thoang thoảng h”

  3. wangminghong nói:

    Thank nàng! Câu đầu tiên nàng dịch như thơ ý ^,^
    Nếu nàng dùng FireFox thì Add-on cái này vào:
    https://addons.mozilla.org/en-US/firefox/addon/stealthy/
    Xong rồi nàng nhìn lên góc trên bên phải màn hình có cái hình như máy bay, click zô, khi nào lên màu xanh lá cây thì nàng chọn Preferences, chọn dòng thứ 3.
    Nếu dòng 3 không vào đc thì nàng chọn dòng thứ tư, tìm Thailand hay Singapore vì cùng SEA nên chạy nhanh hơn. Cách này vào WP 24/7 luôn đấy ^,^
    Chúc nàng thành công! 🙂

  4. 13emap nói:

    lâu lâu WP nó bị điên ấy mà. Ta ko dùng nhiều nhưng bữa trước còn ko log in được. Thanks nàng nha!


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s