Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 27.1

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 5: Hiểu mộng mê vũ y

Mây mù dày đặc chưa lấp ánh dương, trên nền trời cao rộng đôi cánh chim ưng mạnh mẽ sải, một sải liền băng qua núi sông bạt ngàn, ngày ngày in bóng trên dãy thần châu.

Núi đá cao ngút ngàn vươn lên giữa đồi xanh thẳm, tiếng cười rả rích như mưa rào mãi không dứt, ngâm xướng khúc Cửu ca bi hy sinh vì nước.

Hết một ngày, trăng sáng vằng vặc, khoái sương thu mờ ảo che lộng nhân gian, trên nhành mai một cánh bướm đậu, thơ mộng khúc điệp luyến hoa.

Ta cùng với chàng sóng vai nhìn tam gia bích thủy đỏ như đào, thưởng thức mỹ cảnh ngày đông tuyết bay tán loạn, hạ lạc trên những cánh mai kiều diễm, chàng cưỡi bạch mã dẫn ta vui lãm cảnh đẹp bạt ngàn trên Ngũ nhạc sơn, chẳng màn đến cõi trần tục sớm ngày thương hải tang điền.

Phức Nhã ta xưa nay nằm mơ cũng chưa từng dám mơ ra một phương hoa thịnh cảnh nhường vậy, người ở bên cạnh ta lại chính là thiên cổ đế vương Nạp Lan Kỳ Hữu. Nhưng ta biết, tuyệt mỹ mộng cảnh này chỉ là một tràng giấc mộng Nam Kha. Nếu có thể, ta cam nguyện trầm luân cảnh vật thịnh thế tĩnh lặng nơi đây, vĩnh viễn đều không cần đi ra. Ta muốn chàng đi cùng ta chu du thiên hạ, tiếu ngạo hồng trần.

Nhưng là vì sao ta có chút hoảng hốt, có ai đó đang cố gắng lay thân thể đã sớm rệu rã của ta, dùng thanh âm phiêu miểu như có như không, bên tai gọi ta?

“Tỉnh lại…… Đừng bỏ đi……” Một giọng nam thiển ngâm trầm thấp, khiến tinh thần ta mị hoặc không thôi, “Ta nhớ rõ nàng đã nói với ta muốn…… bầu bạn bên ta suốt cuộc đời còn lại…… sống chết có nhau.”

Hai hốc mắt đã nhắm chặt của ta chợt mịt mù hơi nước, lệ quang lạnh lẽo dọc theo khóe mắt của ta mà hoa lạc, là ai, là ai đang gọi ta…… Là Kỳ Hữu sao? Có phải hay không là chàng……

Ta dùng sức mở hai mi mắt, một mảnh hắc ám dần dần chuyển nhập thành một mảnh mông lung mê mang, “Tỉnh rồi…… Ngự y nàng tỉnh rồi!” Một trận điên cuồng rống giận quanh quẩn ở bên tai, ta dùng sức trừng mắt để nhìn cho rõ, thị giác cũng dần rõ ràng.

Một ngự y vẻ mặt sợ hãi bước đến, dùng một sợ tơ đỏ cẩn thận quấn quanh cổ tay ta mà tinh tế bắt mạch. Sau một lúc lâu, thần sắc ngưng trọng trên mặt hắn cuối cùng lộ ra tiếu cười, “Hoàng Thượng, hoàng phi đã không còn trở ngại, chỉ cần điều dưỡng thân mình là có thể khôi phục!”

Ta suy yếu nâng mắt nhìn Kỳ Hữu, ánh mắt chàng mê ly mang theo vui sướng, ảm đạm cùng tự trách. Khuôn mặt nguyên bản nhẵn nhụi cùng tuấn dật mang theo cảm xúc tang thương, giống như trong nháy mắt già đi mười tuổi. Chàng chậm rãi hoạt động bộ pháp đi đến bên người ta, mềm nhẹ nắm hai tay của ta, giống như sợ chỉ cần dùng sức một chút bàn tay này liền đứt đoạn. Đôi môi ôn nhu đặt lên mu bàn tay ta, tựa như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói với ta, lại không thể nào hạ khẩu.

Ta suy yếu nâng lên cánh tay không bị thương vuốt gương mặt chàng, liếc thấy đáy mắt chàng đầy tơ máu, tựa hồ đã lâu không ngủ, “Ta không sao!” Cổ họng mặc dù khàn khàn nhưng vẫn là dùng hết toàn lực ngâm ra tiếng.

Chàng hé miệng nhưng vẫn chưa kịp phát ra âm thanh, một giọt lệ đã từ hốc mắt hoa lạc, ta rất nhanh liền lấy tay tiếp được giọt lệ kia, sau đó gắt gao nắm trong lòng bàn tay, “Đây là…… Giọt lệ chàng đã vì ta mà rơi, ta sẽ…… Hảo hảo bảo tồn!”

“Thực xin lỗi…… Đều là ta không tốt!” Thanh âm chàng nghẹn ngào, cuối cùng vùi đầu vào tay ta, ta khe khẽ cử động thân mình, “Đế vương, là không thể ở trước mặt người khác biểu lộ bi thương……”

Chàng vùi đầu đến thật lâu sau mới ngẩng đầu lên, thần sắc bi thương ban nãy đã không còn, “May mắn nàng không có việc gì…… Ta nhất định phải tra ra là ai dùng loại độc Tây vực hèn kém này đối với ngươi, ta tuyệt không tha cho kẻ đó!”

Ta lắc đầu,“Xin cho ta…… Tự đi thăm dò.” Nếu là Kỳ Hữu đích thân đi thăm dò, tất nhiên dấy lên một hồi lộn xộn trong hoàng cung, việc này không thể nháo như thế, sẽ gây tổn thất to lớn cho hoàng quyền.

Chàng tựa hồ nhìn ra của ta ý đồ, trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc cũng dùng sức gật đầu đáp ứng. Sau đó lại ai thán một tiếng, “Hàn Minh lần này bảo hộ nàng không chu toàn, ta muốn thu hồi binh quyền của hắn.”

Vừa nghe đến vậy, ta mạnh mẽ muốn ngăn cản, lại tác động tới vết thương trên cánh tay, ta thét lớn một tiếng, mồ hôi lạnh tuôn ra, “Hoàng Thượng không cần làm vậy, chuyện này căn bản không liên quan đến Minh Y hầu.”

“Ta chỉ bất quá thuận miệng nói, nàng đừng có khẩn trương như vậy.” Chàng nhẹ nhàng buông tay ta, đưa tay lên trán giúp ta lau đi mồ hôi lạnh, “Nàng phải hảo hảo nghỉ ngơi, biết không? Đến tối ta lại đến thăm nàng.” Cúi người xuống đặt một nụ hôn lên trán ta, khóe miệng gợi lên một nụ cười thản nhiên.

“Ân.” Nhẹ nhàng vuốt cằm, lại nhìn bóng dáng chàng rời đi, trong lòng ta trầm tĩnh đi rất nhiều. Lúc này mới ý thức được vết thương trên cánh tay đau đến điên cuồng, đem ta tra tấn đến ngay cả muốn hét to cũng không được.

Hụ hụ~ đã ngược mà còn văn hoa *trụy tym*

Advertisements

6 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 27.1”

  1. Amex viết:

    Hay quá! Hồi hộp quá đi mất! Cảm ơn ban nhiều nhiều lắm!!!

  2. Sung Hyo Ri viết:

    Hay wa, PN ko chết hj hj thanks tỷ tỷ nha!

  3. chipmaikhoi viết:

    Tks

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 12:00 Thứ Năm, 13 tháng 9 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 27.1

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia Chương 5: Hiểu mộng mê vũ y Mây mù dày đặc chưa lấp ánh dương, trên nền trời cao rộng đôi cánh chi”

  4. hoangphuong viết:

    hay qua troi

  5. Hanle viết:

    thanks nàng nhiều :X Lâu lâu vào lại đọc đc 1 lèo.

    Cái người bỏ độc ko biết có giống trong phim ko ?! Ta lại hơi bị kết anh í =)) Sau KH :”>


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s