Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 27.2

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 5: Hiểu mộng mê vũ y

Tâm Uyển bưng chậu nước nóng từ bên ngoài vào, vừa thấy ta như thế liền kinh hãi quăng chậu nước trong tay “Loảng xoảng” một tiếng. Vội vàng vọt tới bên người ta lo lắng nói, “Hoàng phi, ngài thế nào, sắc mặt sao lại thống khổ như vậy, có cần truyền ngự y đến hay không?”

Ta cố nén đau đớn lắc đầu, “Chỉ là động đến miệng vết thương thôi.” Ta chầm chậm đặt cánh tay xuống lớp chăn giường mềm mại, dùng sức kiềm chế đau đớn của chính mình.

Tâm Uyển phun ra một hơi, “Hoàng phi ngài hôn mê suốt năm ngày, làm chúng ta thật sợ hãi……”

“Ta lại hôn mê những …… năm ngày?” Ta có điểm không thể tin được nhìn nàng, là loại độc gì có thể khiến ta trúng nghiêm trọng như vậy? Tây vực liệt độc sao?

“Phải nha, Hoàng Thượng ở bên giường ngài liên tục năm ngày, ngay cả thượng triều cũng không đi, chỉ luôn ở bên cạnh gọi tên ngài. Đá nô tài chúng ta đều vì tình nghĩa của Hoàng Thượng mà sở động……” Nàng giống như thở dài, trong ánh mắt tràn đầy hâm mộ.

Ta càng thêm run sợ vài phần, khó trách sắc mặt chàng lại tái nhợt suy sút như thế, chàng là một vị thánh minh quân chủ, như thế nào vì tư tình nhi nữ mà không lâm triều? Địa vị của ta trong lòng chàng thật sự lớn như vậy, vượt qua cả đế vị sao? Tươi cười bất giác nổi lên môi. Nhưng sắc mặt lại phút chốc lạnh xuống, kẻ hạ độc lên đao rốt cuộc là ai, biết ta rời cung trừ bỏ Kỳ Hữu cùng Hàn Minh cũng chỉ có chín nô tài cùng bốn gã hộ vệ luôn luôn tại tẩm cung hầu hạ ta. Ta nhớ rõ trước khi đi đã dặn dò dù thế nào cũng không thể tiết lộ việc ta đi ra ngoài, nhưng vẫn là bị lộ phong thanh. Lý giải duy nhất chỉ có thể là – gian tế.

Với tình hình sức khỏe của ta lúc này, muốn kiểm chứng tuyệt không có khả năng, ta đây nên dùng phương pháp nào mới có thể bắt được gian tế đây? Mệt mỏi nhắm lại mi mắt, đem toàn bộ thân thể vùi vào chăn, hít sâu mùi hương phong nhã trên đệm, suy nghĩ dần dần mê loạn, cuối cùng mơ màng ngủ.

Nằm suốt năm ngày ta mới bắt đầu có thể tự mình xuống giường, vết thương nơi cánh tay vẫn là ẩn ẩn truyền đến đau đớn, thấm đến tận tâm. Tóc đen bới cao, trâm hoa tô điểm, lông mày thanh thoát, xiêm y phi phụng. Hết thảy đều là Tâm Uyển giúp ta trang điểm, nhìn gương mặt tái nhợt soi hiện trong gương đồng, suy nghĩ của ta lại bay tới phương xa.

Một lát sau, mười hai nô tài đều tụ về tẩm cung, quỳ thành ba hàng, Tâm Uyển im lặng đứng bên cạnh ta. Ta như trước đưa lưng về phía bọn họ, chăm chú nhìn ảnh mình trong gương, tinh tế thưởng thức chiếc lược thanh ngọc trong tay, tẩm cung lâm vào một mảng im lặng đến quỷ dị. Ta thậm chí có thể nghe thấy tiếng bọn họ hít thở dồn dập hỗn loạn.

Ta hít sâu một hơi,“Ba –” một tiếng, đem lược ngọc ném mạnh xuất đài trang điểm, vỡ thành hai nửa, trong không khí tràn ngập sự sợ hãi khiến người khác hít thở không thông. Ta cuối cùng mở miệng ,“Bản cung trước khi đi đã dặn dò các ngươi điều gì?”

“Không được tiết lộ hành tung của hoàng phi.” Bọn họ trăm miệng một lời đáp, thanh âm có trầm thấp, có thanh thúy, hỗn loạn cùng một chỗ liền đặc biệt vang dội.

“Nhớ rõ ràng như vậy, nhưng sao một chút làm cũng làm không được?” Ta xoay người lại, nghiêm nghị nhìn bọn họ, trên mặt lại mang theo ý cười.

Lại là một trận vắng lặng, ta nhẹ nhàng vuốt ve vạt áo, “Tâm Uyển, y phục cấm vệ quân cùng đao là ngươi chuẩn bị cho bản cung.”

Tâm Uyển vừa nghe, sắc mặt liền trắng bệch, mất hết khí lực quỳ trên mặt đất, “Hoàng phi minh giám, bộ quân phục cấm vệ kia là Hành Vân hộ vệ chuyển giao cho ta, bảo ta giao cho hoàng phi.”

Ta yên nhiên đem ánh mắt chuyển về phía vẻ mặt bình thản tự tại của Hành Vân, “Nếu nô tài nhớ không lầm, là Mạc Lan cùng Hạo Tuyết đem cấm vệ phục cùng bội đao giao cho nô tài.”

“Hoàng phi, tất cả đều là Minh Y hầu tự mình giao cho chúng ta, chúng ta chỉ là dựa theo phân phó đem nó giao cho ngài a.” Hạo Tuyết bối rối giải thích, mà Mạc Lan so với nàng bình tĩnh hơn một chút, nhưng thanh âm lại khẽ run, “Ta cùng với Hạo Tuyết đến đó lấy, trên đường về tuyệt không dám đụng một chút, trực tiếp giao cho Hành Vân thị vệ.”

Hạo Tuyết lập tức gật đầu, “Đúng vậy thưa hoàng phi, chúng ta có thể làm chứng cho nhau.”

Nhìn bọn họ giúp nhau trốn tránh, lòng ta âm thầm buồn cười, một bộ cấm vệ phục cùng một thanh bội đao có thể chuyển giao qua tay bốn người, cuối cùng lại đến tay của ta. Vị gian tế này thật đúng là không thể khinh thường, muốn dùng nhiều người để phân tán tư tưởng của ta, bất quá, chiêu này thật đúng là dùng rất được. Trong bốn người này, gian tế là ai đây?

Advertisements

5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 27.2”

  1. junxinh nói:

    Thank ban

  2. hoangphuong nói:

    sao ma day ray nhung am muu vay, Ta ngui thay am muu mo am sau chuyen nay, do tu tay Han Minh dua. Co khi nao Ky Huu gop mat trong su viec lan nay kg? oi! dau dau vi suy nghi

  3. Trúc hà nói:

    Đọc truyện mới biết lời thoại trong phim kém hay…

  4. Sung Hyo Ri nói:

    Cứ như thế này,k biết PN có chống đỡ nổi k? Trong cung s có nhiều người muốn hại PN zây ta? Hồi hộp wá, mong rằng sóng gió sẽ wa nhanh!

  5. chipmaikhoi nói:

    Tks

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 13:34 Thứ Sáu, 14 tháng 9 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 27.2

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Má»™ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vÆ°Æ¡ng gia ChÆ°Æ¡ng 5: Hiểu má»™ng mê vÅ© y Tâm Uyển bÆ°ng chậu nÆ°á»›c nóng từ bên ngoài vào, vừa thấy ta nhÆ° thế liá”


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s