Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 27.7

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 5: Hiểu mộng mê vũ y

Chàng đặt một nụ hôn lên mặt ta, lộ vẻ tươi cười nói, “Không cần nàng mê hoặc, ta đã tự lún sâu vào trầm luân rồi.”

Ta không trả lời đề tài này, vì ta chợt nhớ đến một việc khác, “Hoàng Thượng tối nay tính ngủ ở nơi nào?”

“Chiêu Phượng cung.” Không có do dự thốt ra.

Ta tươi cười như trước, ánh mắt đầy tiếu ý mà nhìn quanh, “Không được, thân thể ta hiện không tiện.” Chống lại ánh mắt khó hiểu của Hoán Vi, ta tiếp tục nói, “Ta ở Hiệt Phương viện biết được một vị Doãn tiệp dư, nàng đọc nhiều sách vở, tài văn chương rất đa dạng, khi hát lên tiếng hát như Thiên Âm thần thanh.”

Chàng tựa hồ sáng tỏ ý tứ của ta, thần sắc có chút ảm đạm, “Nữ tử xuất chúng như thế, nàng không sợ ta thực bị nàng ấy câu dẫn mất?”

“Nếu tình cảm của ta và chàng yếu ớt như vậy, một kích cũng không chịu nổi, như vậy ta không lời nào để nói.” Không biết vì sao, ta đúng là như thế tín nhiệm chàng, tín nhiệm tình cảm của chúng ta, tín nhiệm những gì chúng ta đã phải trải qua. Tuy rằng phải chia sẻ Kỳ Hữu cùng nữ tử khác ta vô cùng luyến tiếc không cam lòng, nhưng là…… Ta phải như thế.

Chàng hít sâu một hơi, sau đó gật đầu, ánh mắt nhìn ta có chút mê mang không hiểu. Mãi một lúc sau, chàng nhướng mày cười khẽ, “Ta tin tưởng, tình cảm của chúng ta sẽ mãi như thở thiếu thời. Ta sẽ yêu nàng mãi mãi như phụ hoàng đã yêu Viên phu nhân.”

Rất nhanh, ta tiễn bước Kỳ Hữu, nhìn bóng chàng khuất xa mà trong lòng ta không khỏi mất mác từng cơn. Dù có khó chịu như vậy, dù bản thân muôn vàn không muốn, nhưng cũng là bức bất đắc dĩ.

Tuy giữa hậu cung ta đã có Thái hậu cùng Đặng phu nhân đứng cùng phe, nhưng Thái Hậu dã tâm quá lớn, ta gần vua như gần cọp. Đặng phu nhân cũng không đủ thông minh, không tinh thông cũng không vinh sủng, trọng yếu hơn là, ngày đó trong bốn phi tần bức tử Vân Châu, nàng là một trong số đó. Cho nên ta chỉ có thể nâng dậy Doãn Tinh, nàng đủ thông minh, có tài học, ngay cả một sự việc dường như rất nhỏ nàng cũng có thể nhìn tường tận chi tiết. Ta tin tưởng nàng, nếu ta đem nàng giao cho Kỳ Hữu, sau này giữa hậu cung ta sẽ không bao giờ phải lo đến cảnh tứ cố vô thân.

Cho các nô tài lui khỏi tẩm, cung, ta tĩnh mịch ngồi bên giường, lắng tai nghe tiếng lá cây rơi ngoài khung cửa, bàn tay nắm chặt một chiếc khăn nhuốm đẫm máu tươi, giật mình mà nhìn lại. Vết máu đã mất vẻ hãi mục kinh tâm lúc đầu, theo thời gian chuyển dời mà trở nên tối màu, đầu ngón tay của ta nhịn không được mà vuốt ve vết máu đó, khẽ run.

“Dịch Băng……” Ta ngâm niệm hai chữ này, thủy chung hạ không được quyết tâm, “Vì sao ngươi lại để bản thân liên lụy vào, vì sao phải làm một việc đại nghịch bất đạo như vậy, vì sao nhất định phải là ngươi!”

Ngực nặng nề vì áp lực, ta dường như không thể hô hấp một cách bình thường, trong lòng tựa hồ đè ép trọng trách trăm ngàn cân, vô pháp buông xuống, “Châu nhi, nói cho ta biết, ta rốt cuộc có nên tố giác chuyện xấu của Tĩnh phu nhân hay không?”

Chậm rãi nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh Dịch Băng liều mạng quên mình cứu ta thoát ly Hạ cung, dọc theo đường đi lấy mệnh ra mà chiến đấu, liều chết hộ ta chu toàn, dù có chuyện gì cũng quyết không bỏ rơi ta mà đi. Ân tình đó từ lâu ta đã khắc sâu tận đáy lòng, không thể phai nhòa. Tâm tư mềm nhũn, ta có thể nào nhẫn tâm hãm hắn vào chỗ bất nghĩa? Bây giồ chỉ có một biện pháp.

Hôm sau, Hoán Vi sớm vào tẩm cung giúp ta trang điểm, nàng không ngừng truy vấn, “Hoàng phi, hôm qua ngài rốt cuộc thấy gì trên cây vậy?”

Ta chỉ là cười mà không đáp lại, Tâm Uyển lại chạy vội vào, trong miệng không nhịn được thở dốc, “Hoàng phi, ta vừa nghe được tin tức, Doãn tiệp dư được phong làm mỹ nhân.”

Bình tĩnh gật gật đầu, ta cũng không tỏ ra dáng vẻ dư thừa nào khác, Hoán Vi khả nóng nảy, “Ngài thật sự tuyệt không lo lắng sao? Vạn nhất……”

Ta nhìn vào gương, đưa tay chỉnh lại cây trâm bách điệp đồng tâm kết cài nghiêng bên đầu, trầm mặc thật lâu, sau đó quay lại, chuyển ánh mắt lên người Tâm Uyển, “Đến Thái y viện giúp bản cung lấy một chén dược, bản cung muốn đi Bách Oanh cung thăm hỏi Tĩnh phu nhân.”

Hoán Vi cùng Tâm Uyển vì câu này của ta mà đột nhiên liếc mắt một cái, trong mắt có chần chờ, một lát sau vẫn là đồng loạt lui xuống.

Advertisements

3 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 27.7”

  1. bv thanh nói:

    toc do dich cua nang nhanh qua. thanks nhieu nhieu nhieu nha. truyen hay lam :*

  2. Sung Hyo Ri nói:

    Muội thấy PN bắt đầu biết suy nghĩ chính chắn hơn rồi, thật phải như zậy mới có thể sống trong hoàng cung được!


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s