Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 27.8

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 5: Hiểu mộng mê vũ y

Hoán Vi cùng Tâm Uyển vì câu này của ta mà đột nhiên liếc mắt một cái, trong mắt có chần chờ, một lát sau vẫn là đồng loạt lui xuống.

Phấn cùng thương sầu, lầu các phía xa ẩn khuất trong bóng tối, tịch liêu sâu đậm, cánh chim như cùng nỗi buồn, cất tiếng sầu thanh.

Giữa trời sương sớm rải rác, con đường gấp khúc ức mãi quanh co, vách tường đỏ cùng mái ngọc tịch mịch đứng.

Khi ta bước vào Bách Oanh cung là lúc, thiếp thân nha hoàn của Tĩnh phu nhân không bẩm báo đã mời ta vào thiên điện, giống như Tĩnh phu nhân sớm đoán được ta sẽ đến. Tầm mắt của ta ở thiên điện nhìn quanh một phen, không một bóng người. Ta dùng ánh mắt ý bảo Tâm Uyển đem chén thuốc đen sánh đặt lên chiếc bàn ngọc thạch, sau cho các nàng lui ra. Ta im lặng đứng trước bàn ngọc, khoan thai đợi Tĩnh phu nhân tới.

Mâu quang xinh đẹp đã hốc hác, dung nhan tiều tụy nhạt như sương, thắt lưng chỉ vô lực chuyển động theo bước chân. Bóng nàng bước vào thiên điện, cây trâm ngọc bích cài trên tóc nàng theo nhịp bước đi mà rung động, ánh mắt nàngbắn thẳng đến chỗ ta, dung nhan lộ ra vẻ vô lực cùng sầu thảm.

“Hoàng phi……” Nàng thấp gọi một tiếng, lệ đã tích lạc, hai đầu gối cùng khụy xuống, quỳ gối ở trước mặt ta.

Ta không quay lại, cũng không liếc đến biểu tình trên mặt nàng. Mà nàng đã là khóc không thành tiếng, “Hoàng phi, nô tì có thể tùy ý ngài xử trí, chỉ cầu ngài buông tha Dịch đại nhân……”

Nàng thấy ta không nói gì, mạnh mẽ dập đầu, đầu nàng va vào sàn nhà tạo nên tiếng vang “Thùng thùng!” vang dội khắp thiên điện, “Nô tì vì bản thân từng đối ngài bất kính mà dập đầu!”

Ta lập tức đưa tay ngăn lại, không cho nàng tiếp tục tự hại mình, trên trán nàng có thể nhìn thấy vết máu ghê người, ta vô thanh thở dài, “Sớm biết có hôm nay, lúc trước đừng làm vậy.”

Nàng nửa nằm trên đất, toàn thân vì đau đớn cùng bi thương mà run run, tiếng khóc dần dần dừng lại một chút, “Ta đã từng rất yêu Hoàng Thượng.”

Nàng lau nước mắt ngẩng đầu, buồn bã nhìn ta, “Nhưng là ta lại phát hiện, yêu thương của Hoàng thượng dành cho ta không phải xuất phát từ tình yêu của một nam nhân dành cho một nữ nhân. Bao nhiêu lần, Hoàng Thượng trong mộng gọi tên không phải ta – Ôn Tĩnh Nhược, mà là Phức Nhã.”

Ta thần kỳ bình tĩnh, khẩu khí bằng phẳng lãnh đạm,“Thật không?”

“Trong những lúc ta khó khăn nhất, những lúc ta bi thương nhất, là Dịch đại nhân vẫn luôn bên cạnh ta, hắn cùng ta nói về nhân gian lạc thú,hắn cho ta hưởng thụ những khoái hoạt mà cả đời này ta thậm chí chưa từng được biết. Hắn biết ta, hiểu biết ta. Thậm chí còn vì ta mà buông tha hùng tâm của hắn, cố gắng đón ý nói hùa theo Hoàng Thượng, đi lên địa vị quyền thần, chỉ vì muốn bảo hộ ta chu toàn, không cho hoàng hậu kiêu ngạo lăng nhân khi nhục. Phần tình cảm này có thể nói vô tư đến nhường nào, ta sao lại có thể nào kháng cự.” Lúc này nàng mặc dù đang khóc thút thít, nhưng kể lại chuyện cũ cùng Dịch Băng, trên mặt lại lộ ra tươi cười, hạnh phúc.

Tay của ta vì lời của nàng mà run rẩy, vì lời của nàng mà động dung. Nhưng mà lý trí nói cho ta biết, không thể mềm lòng, “Cho dù tình yêu của các ngươi mỹ lệ lại cảm động như vậy cũng không thể thay đổi sự thật ngươi đã phạm cung quy.”

“Ta không cầu có thể lưu lại tiện mệnh này, nhưng cầu hoàng phi hãy tha cho Dịch đại nhân.” Thanh âm của nàng ức không được run run, thủy chung vì Dịch Băng cầu tình.

“Trong bụng ngươi là một nghiệt chủng.” Ta một tay đem chén thuốc vẫn đặt trên bàn bưng lên, ngóng nhìn thật lâu. Cuối cùng đưa ra trước mặt nàng, “Ta tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ kẻ nào có vọng tưởng mang một nghiệt chủng gia nhập hoàng thất, giả mạo long tử.”

Sắc mặt nàng vốn là trắng bệch, sau khi nhìn thấy bát dược lại càng thêm thảm đạm, “Đây là……”

“Chỉ cần ngươi uống hết nó, ngươi cùng Dịch Băng đều sẽ bình yên. Ta sẽ không so đo những việc ta đã nhìn và nghe thấy ngày hôm qua.” Thanh âm đốn hạ, hồi lâu sau lại nói thêm, “Nếu ngươi không uống, ngươi cùng Dịch Băng, còn có đứa nhỏ này…… Đều phải chết.”

Nàng sợ sệt nhìn dược trong tay ta, chậm chạp không dám tiếp nhận, gương mặt của nàng lại bắt đầu ướt lệ.

“Chỉ cần ta uống hết chén thuốc này, ngài thật sự có thể không đem chuyện của ta cùng với Dịch đại nhân vạch trần?” Thần thái của nàng đã muốn bình tĩnh rất nhiều, nhưng đối ta vẫn là không có tín nhiệm.

Ta thực thành khẩn mà gật đầu một cái. Nàng phút chốc đem chén thuốc trong tay ta đoạt lấy, uống một hơi cạn sạch. “Hy vọng ngài có thể giữ lời.”


4 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 27.8”

  1. hue_ntt nói:

    Tốc độ truyện ra càng lúc càng nhanh, cám ơn nhìu nhìu lắm

  2. chipmaikhoi nói:

    Cám ơn Bạn nhiều. Dạo nầy bạn làm tốc độ quá. Mình rất thích.

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 14:29 Thứ Sáu, 21 tháng 9 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 27.8

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia Chương 5: Hiểu mộng mê vũ y Hoán Vi cùng Tâm Uyển vì câu này của ta mà đột nhiên liếc mắt một cái,”

  3. bv thanh nói:

    PN da ko con ngay tho nua roi. Ma cai toi la lai di yeu vua lam gi, vi giu dia vi phai di san se nguoi minh yeu cho nguoi khac, lai suot ngay bi lam le hai chet. Haizzz, kho!

  4. Ngothuvan nói:

    Mink thik hinh anh cua PN in fiml nhung doan cuoi fim thi that vong de so.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s