Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 28.3

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 6: Táng hoa diệc tâm thương

“Hiện tại, ngươi đã thanh tỉnh sao?”

“Trong hai tháng này, ta thật sự bình tĩnh hơn rất nhiều, cũng để ý đến mọi việc rất nhiều, ta thật sự sai thái quá.” Nhịn không được, ngóng nhìn một mảnh đào lâm phấn bạch cách đó không xa, ta trở về hoàng cung này chỉ mới một năm. Trong thời gian một năm ngắn ngủi, ta lại phải trải qua nhiều chuyện như vậy, Vân Châu chết, Kì Tinh chết, Đỗ Hoàng hậu cũng chết, ta sắc phong thành Đế hoàng phi, bị người khác hạ độc, tự tay lấy mạng hài tử trong bụng Tĩnh phu nhân, mọi thứ đều quá rõ ràng hết thảy.

“Hàn Minh, ngươi giúp ta đến phiến đào lâm đó một chút, có được không?”

Hàn Minh gật đầu, nâng ta – lúc này đã có chút đứng không vững dậy, đem ta hướng về phía mai lâm lạc hoa đầy trời, phấn bạch một mảnh, phiêu nhiên u tĩnh, khuynh quốc khuynh thành.

Ta vẫn nhớ rõ khoảng thời gian một năm sau khi bị hủy dung, ở Lan Khê trấn chốn đào nguyên là đoạn ngày bình tâm nhất đời ta. Chỉ tiếc, ta vì một đoạn tình mà đơn độc đi vào hoàng cung, dứt khoát buông tay với tự do của chính mình, chỉ vì được nhìn thấy chàng thêm một lần. Nhưng là, gặp mặt nhau đổi lấy được cái gì đây?

Ta đặt mình giữa mai lâm rộng lớn, trên cành hoa như tuyết, như máu nhiễm tuyết sắc, chầm chậm rút đi. Khói sương mênh mông che lấp ánh nhìn của ai, ảm đạm thê lương, không người nói.

“Ngươi biết không, Ôn Tĩnh Nhược từng đã tới đây. Còn nhớ rõ, trước khi đi nàng đã nói với ta một câu.” Ngồi xổm xuống, ta dùng hai tay cào cào nền đất bùn ẩm xốp, khiến hai tay phút chốc ô uế khó tả, lại như trước không ngừng cào xới.

“Nàng nói cái gì?”

“Nàng nói, người đem phong thư tố giác thân phận của Vân Châu đến Bách Oanh cung là Từ công công.” Ta từng phiến hoa rụng trên đất gom cả vào lòng bàn tay, lại một hơi đem chút táng nhập vào chiếc hố nông mà ta vừa tự đào kia, “Là người vẫn luôn hầu hạ ở Dưỡng Tâm điện, hầu hạ bên người hoàng thượng Từ công công.”

Hoa tạ hoa  phi  phi mãn thiên
Hồng tiêu hương đoạn hữu thuỳ liên  !
Du tư nhuyễn hệ phiêu xuân tạ
Lạc nhứ khinh  triêm phác tú liêm .
Khuê trung nữ nhi thương xuân mộ
sầu tự mãn hoài vô thích xứ
Thủ bả hoa xừ xuất tú  khuê,
nhẫn đạp lạc hoa lai phục khứ
Nhất triêu xuân tận hồng nhan lão
Hoa lạc nhân mang lưỡng bất tri.

(Hoa rụng, hoa bay, bay khắp trời
Hồng phai hương tắt  ai người xót thương!
Phất phơ tơ mềm cuốn xuân lại
Lạc sợi tơ hồng bức mành thêu
Phòng khuê nhi nữ thương chiều xuân
Tương tư lấp đầy không nỡ rũ
Cầm cuốc xa rời chốn phòng khuê
Đành lòng đạp hoa rụng quay về
Một khi xuân tẫn, hồng nhan lão
Hoa lạc, người vong, đời chẳng còn nhau!)

Lần này ta lại là một thân cấm vệ y, đi theo Hàn Minh tiến nhập Dưỡng Tâm điện, là ta cầu hắn mang ta đến. Bởi vì ta không muốn tiếp tục trốn tránh, ta muốn đối mặt, ta muốn biết hết thảy. Tuy rằng, lòng ta vốn đã phần nào hiểu được chân tướng. Nhưng là, ta muốn nghe chân tướng bằng chính tai mình.

Dưỡng Tâm điện chỉ có vài tên thị vệ trông coi, ta nghĩ, tấn cả đều là thân tín của Hoàng Thượng. Mà ta lấy thân phận thân tín của Hàn Minh mà đứng trông coi bên ngoài, bên trong chính điện chỉ có Hoàng Thượng cùng Hàn Minh, chu môn hơi hé, lộ một cái khe hở không lớn không nhỏ, ta bắt đầu hướng về phía nghe nhỏ kia, lỗ tai bắt đầu hoạt động. Dựng thẳng tai lắng nghe động tĩnh bên trong.

“Hoàng Thượng tính làm sao với hoàng phi bây giờ? Đem nàng để tại Chiêu Phượng cung vĩnh viễn không bao giờ để ý tới?” Hàn Minh trong thanh âm cất giấu ẩn ẩn tức giận, ở trước mặt hoàng thượng mà dám nói như vậy nói, xem ra chỉ có hắn là người duy nhất.

“Trẫm…… Không muốn lại liên lụy đến nàng.” Kỳ Hữu thanh âm như trước – đạm mạc vô thường, vô ba vô lan. Đã lâu rồi không được nghe tiếng nói của chàng, tâm ta quả có phần hoài niệm rồi.

“Vậy là ngài quyết định mặc kệ nàng?” Âm lượng lại đề cao vài phần, “Hoàng Thượng vì sao lúc trước tính chuyện liên lụy đến an nguy của nàng lại không nghĩ như vậy mà buông tha nàng? Ngài cũng biết nàng vì ngài mà phải chịu đựng bao nhiêu chuyện, nàng đối đãi ngài thiệt tình như thế, mọi việc đều đặt ngài lên hàng đầu mà suy nghĩ. Mà ngài chỉ vì muốn củng cố ngai vị hoàng đế của mình lại nhẫn tâm phân phó Mạc Lan đem độc dược bôi lên bội đao, giá họa cho hoàng hậu nương nương, tất cả chỉ vì muốn khơi dậy cừu hận của nàng, để nàng trợ người tiêu diệt Đỗ gia!”

*hộc máu*

Advertisements

6 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 28.3”

  1. bv thanh viết:

    Hoc mau that. Ko ngo KH lai nhu vay. PN yeu lam nguoi roi.

  2. Sung Hyo Ri viết:

    Tức thật! KH thật wá đáng,k thể tin đc, KH ko xứng đáng vs tình yêu cua PN (sôi máu )

  3. hoangphuong viết:

    dau long qua, t ghet, t ghet

  4. chipmaikhoi viết:

    Tks

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 11:16 Thứ Ba, 25 tháng 9 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 28.3

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia Chương 6: Táng hoa diệc tâm thương “Hiện tại, ngươi đã thanh tỉnh sao?” “Trong hai tháng này, ta th��”

  5. Tâm viết:

    trời ơi ghét KH quá, hóa ra tất cả là do KH sắp xếp>””<

  6. Hồ Ly Tinh viết:

    Vãi cả ác ==”


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s