Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 28.5

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 6: Táng hoa diệc tâm thương

Chỉ nghe thấy “Kẽo kẹt” một tiếng, chu môn khẽ khép bị một lực đạo mạnh mẽ xô ra, một trận gió lạnh cuốn qua người ta, chưa kịp nhìn rõ người vừa bước ra là ai thì cổ tay đã bị người đó dùng lực kẹp lấy, dắt ta bước đi, ta phải bước rất nhanh mới có thể đuổi kịp hắn.

Hành lang được thắp sáng bởi hàng trăm chiếc đèn lồng, sáng quắc phi thường, tiếng bước chân vang lên thanh đãng. Cũng không biết đã đi được bao lâu, hắn rốt cuộc thả chậm bộ pháp, dẫn ta từng bước một bước đi trên hành lang yên tĩnh đến bi thương này. Cước bộ thực trầm trọng, bàn tay nắm lấy tay ta thủy chung không có buông.

Ta nhìn chằm chằm vào bóng dáng hắn, gợi lên nụ cười chua sót, “Dám chống đối Hoàng Thượng như vậy, ngươi không sợ sao?”

Hắn cười khổ một tiếng, “Nếu ta sợ, ta sẽ không mang ngươi đến đây.”

Đi theo hắn, bước chân của ta tuy phù phiếm nhưng lại rất có tiết tấu.

“Nếu có được ngôi vị hoàng đế này mà phải dùng nàng để trao đổi, ta thà rằng không cần.”

Lúc chàng không có được ngôi vị đó, chàng quyết không lấy ta ra để trao đổi. Nay chàng đã có được nó, lại chấp nhận bỏ ta ra để trao đổi sao?

Ta không dám thừa nhận những việc ta vừa nghe tối nay, nhưng ta đã sớm đoán được, không phải sao?

Vì sao còn đau lòng như thế, Nạp Lan Kỳ Hữu, chàng muốn lợi dụng ta để tiêu diệt Đỗ gia, có thể minh xác nói với ta a. Ta sẽ giúp chàng, chàng vì sao phải dùng thủ đoạn như vậy chứ. Chàng chẳng lẽ đã quên, chàng đã nói chàng không bao giờ lợi dụng ta, chẳng lẽ hứa hẹn ngày đó của chúng ta chàng đã coi như mây khói? Chỉ cần gió thổi qua liền phiêu tán vô tung?

Ta trúng độc tỉnh lại ngày ấy, chàng vì ta lưu lệ, nguyên lai không phải đau lòng, không phải sợ mất đi ta, mà là vì áy náy. Chàng sủng ái ta chẳng qua cũng chỉ vì muốn đẩy ta đến nơi vực thẳm lộng gió, dùng cừu hận làm si muội tâm tư ta, chàng muốn dùng ta để đối phó thế lực hậu cung. Chàng thế nhưng lại dùng cách mà tiên đế đối với Hàn chiêu nghi – dùng bà đến kiềm chế thế lực của hoàng hậu.

Chẳng lẽ giá trị của ta ở trong lòng chàng chỉ có vậy thôi sao?

Nếu chàng đã đủ nhẫn tâm để kéo ta vào thế cục này, vì sao nửa đường lại muốn bỏ ta lại? Bởi vì luyến tiếc? Có lẽ sự thật là vì ta không đủ ngoan độc, không thể đạt tới tiêu chuẩn của chàng, cho nên chàng muốn bỏ ta ra. Doãn Tinh quả thật là là một nữ tử vừa có trí tuệ vừa có dã tâm, chàng đã chọn rất tốt. Mà ta từ đầu tới cuối chỉ như một món đồ chơi, bị chàng xoay tròn đùa giỡn.

Hai chân đột nhiên mất đi tri giác, trở nên mềm nhũn, ta liền ngồi xổm xuống đất, Hàn Minh cũng dừng bước. Bàn tay đang nắm lẳng lặng buông, hai mắt nhìn thẳng vào ta.

Ta khắc chế bản thân, không cho thanh âm mình thốt ra run run, cất giọng hỏi, “Ta có phải hay không thực buồn cười?”

Hắn thở hắt ra thật mạnh, cũng khúc tất mà ngồi xuống, “Đem lòng yêu một đế vương như Kỳ Hữu, ngươi nhất định sẽ tổn thương.”

“Là ta sai lầm rồi……” Ta nghẹn ngào nói, kiềm nén lệ quang ngưng tích nơi hốc mắt, cưỡng chúng trở vào trong. Nhưng là, lệ cuối cùng vẫn tích lạc ở lòng bàn tay.

“Khóc đi.” Hắn đem ta ôm vào trong lòng, vỗ nhẹ lưng an ủi ta.

Hai tay không kiềm được mà nắm lấy vạt áo trước ngực hắn, khóc ra thành tiếng, đem nước mắt thấm đẫm ngực áo hắn, “Chàng tại sao có thể nhẫn tâm dẫm đạp lên tình yêu của chúng ta như vậy, chàng tại sao có thể chứ!”

Hai tay hắn lại tăng thêm vài phần lực đạo, dùng sự ấm áp của mình an ủi ta, nước mắt của ta càng như nước sông vỡ đê, đem tất cả yêu hận toàn bộ trào ra.

“Minh Y hầu đang làm cái gì ở đây đây!” Một tiếng động phong nhã truyền đến từ phía bên trái chúng ta, mang theo vài phần sắc bén.

Ta cùng với hắn cả kinh, tề mục nhìn lại.

“Này không phải Đế hoàng phi sao?” Hắn lại là một tiếng hài hước, ánh mắt sâu thẳm không lường được, ta mạnh mẽ giãy khỏi lòng Hàn Minh, bối rối lau nước mắt trên mặt.

Người vừa đến một thân thanh y, phong nhã đạm cười nhìn chúng ta, không biết vì sao trong mắt hắn ta thấy được sự lạnh lẽo đến đáng sợ. Không đúng, đây không phải là Kỳ Vẫn mà ta từng biết.

Hàn Minh hướng hắn hành lễ, “Sở Thanh vương.”

“Hầu gia cùng hoàng phi hảo hưng trí, đêm khuya ôm nhau trước hành lang, khiến người ta khó tránh sinh ra suy nghĩ mơ hồ.” Hắn bước gần về phía chúng ta, gió nhẹ thổi tán hắn những sợi tóc vươn trên áo choàng, càng hiển hiện khí độ tiêu sái dương dật.

Ta cùng với Hàn Minh nhìn nhau, thực phù hợp không nói gì. Bởi vì chúng ta biết, lúc này nói cái gì cũng đều là giấu đầu hở đuôi.

Advertisements

5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 28.5”

  1. bv thanh nói:

    Yeu nang da man lun i. Toc do dich truyen that chong mat. Bo cong nhung ngay cho doi. Hi hi

  2. chipmaikhoi nói:

    Tks

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 16:40 Thứ Tư, 26 tháng 9 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 28.5

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia Chương 6: Táng hoa diệc tâm thương Chỉ nghe thấy “Kẽo kẹt” một tiếng, chu môn khẽ khép bị một l�”

  3. Vân Anh nói:

    chị Tịch Nguyệt ơi! cho em hỏi bài hát khi đọc truyện này nghe được là tên gì thế ạ? cảm ơn chị nhé ^^

  4. vov2812 nói:

    hay quá,mong chờ phần tiếp theo của nàng! tớ xem phìm rồi mới đọc truyện và thấy rằng truyện hay hơn rất nhiều. Cám ơn nàng nhé!


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s