Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.1

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 7: Dục huyết dã trọng sinh

Cuối cùng Kỳ Vẫn vẫn là một chữ cũng không nói, đạm cười mà rời đi, không truy vấn cũng không cảnh cáo uy hiếp, ta đoán không ra hắn đang có chủ ý gì.

Lúc gần đi, hắn chỉ đơn thuần nở một nụ cười kỳ quái mà khiến ta bất an không thôi, có lẽ chỉ là ta đa nghi. Kỳ Vẫn luôn luôn là con người không muốn tranh chấp cùng thế nhân, không có binh quyền cũng không có vây cánh, cho dù có dã tâm cũng vô pháp tác loạn. Đây cũng là lý do khiến hoàng thượng chưa xuống tay với hắn.

Ta đem một thân khôi giáp cấm vệ phục cởi trả lại cho Hàn Minh, trên người chỉ lưu lại một thân phi y cẩm sam đơn bạc. Bây giờ vẫn đang trong thời điểm đầu xuân, không khí vẫn là có phần rét lạnh. Ta khàn khàn đối hắn nói một tiếng cảm tạ liền một mình rời đi, bộ pháp nặng nề tựa ngàn cân.

Ta bắt đầu đem hàng trăm ý nghĩ trong đầu kết hợp lại làm một hướng. Chiêu Phượng cung tổng cộng có mười ba nô tài, Mạc Lan cùng Hạo Tuyết đã là người của Hoàng Thượng, nhưng vì sao Đao Quang và Kiếm Ảnh lại nói với ta, các nàng là người của Đỗ Hoàn. Cho nên hiện tại có thể xác định, hai người bọn họ cũng là người của Hoàng Thượng …… Không đúng, tứ đại hộ vệ hẳn đều là người của Hoàng Thượng.

Lúc ở Phượng Tê Pha diều đột nhiên đứt dây, tuyệt đối sẽ không là ngẫu nhiên, chắc chắn có người đã cố ý. Nếu không ta làm sao lại chạy đi để được tận mắt chứng kiến gian tình của Dịch Băng và Ôn Tĩnh Nhược. Như vậy, diều khẳng định đã bị ai đó tìm thấy trước rồi mới để lên nhánh cây, nhưng kẻ đó là ai?

Trong đầu cố gắng hồi tưởng sự việc xảy ra ngày hôm đó.

“Hoàng phi, hôm nay trời trong nắng ấm, chúng ta đi chơi diều đi.”

Đề nghị này là Hoán Vi đề ra, lúc ở phế uyển, người phát hiện ra ta cũng là nàng, chẳng lẽ là nàng sao?

“Phượng tê pha a, tứ phía trống trải đón gió, là nơi tốt nhất để chơi diều.”

Đi Phượng Tê Pha là yêu cầu của Tâm Uyển, có thể hay không là nàng?

Dần dần bước vào hành lang chính của Tây cung, ta thấy một lượng lớn cấm vệ áp giải hai người hướng về phía ta mà đi, ta kỳ quái ngưng thần mà nhìn. Càng đi càng gần, ánh nến phiêu diêu hai bên hành lang chiếu lên trên mặt họ. Ta đã có thể nhìn thấy rõ ràng, đúng là Ôn Tĩnh Nhược cùng Dịch Băng.

Ta xông lên phía trước, ngăn trở đường đi của bọn họ, “Tĩnh phu nhân? Điều này là vì sao?” Xem bọn hắn hai tay hai chân đều bị khóa sắt giữ lại, vạt áo có chút hỗn độn, nhất định là do giãy giụa mà nên nổi.

Nàng liếc mắt nhìn một cái, một tiếng hừ lạnh từ trong miệng phát ra, “Ngươi hỏi ta vì sao lại thế này? Bát dược kia ta đã uống hết, vì sao ngươi nói mọi chuyện ngươi không tính toán nữa, nhưng vẫn là không chịu buông tha chúng ta?”

Bị lời của nàng làm cho thân thể cứng đờ, ta kỳ quái truy vấn, “Ngươi nói cái gì?”

“Trừ ngươi ra còn có ai biết được chúng ta ở ở phế uyển phía sau Phượng Tê Pha gặp mặt.” Trong đồng tử lạnh lùng của Dịch Băn ẩn ẩn tia máu, trừng mắt nhìn ta khiến lòng ta không khỏi cả kinh. Trên không trung đột nhiên vang lên một tiếng sấm, tia chớp xẹt qua, một màu xanh đậm ánh lên nửa mặt hắn.

Ta lướt qua Ôn Tĩnh Nhược, vọt tới bên người Dịch Băng, nắm chặt cánh tay hắn, sốt ruột giải thích, “Không phải ta……”

Hắn hung hăng vung tay lên, giũ bỏ cánh tay đang cố nắm lấy hắn, khí lực rất lớn, ta lập tức lui về phía sau mấy bước, cố gắng muốn ổn định thân mình, nhưng thủy chung vẫn là không thể ổn định mà ngã mạnh xuống đất.

Lại là một thanh âm vang lên, một tiếng sấm rạch ngang trời đêm. Ta nhìn bọn họ lướt qua ta mà rời đi, nhìn chằm chằm bóng dáng Dịch Băng, ta hô to một câu, “Dịch Băng! Thật sự không phải ta, ta làm sao có thể hại ngươi!”

Hắn phút chốc xoay người lại, quay đầu liếc nhìn ta, trong ánh mắt hiện lên thần sắc phức tạp. Đang mở miệng muốn nói gì đó, lại bị cấm vệ quân dùng sức lôi đi, “Đi mau……”

Hắn liên tiếp quay đầu nhìn chằm chằm ta, một tia chớp lại dâng lên xẹt ngang qua mặt hắn, hắn lộ vẻ nghi hoặc. Mãi đến bọn họ áp hai người rời đi, bóng dáng cũng không còn, ta mới giật mình thu hồi tầm mắt, là Hoàng Thượng…… Hoàng Thượng muốn tru sát hai người.

Advertisements

8 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.1”

  1. Sung Hyo Ri nói:

    KH ghê gm thât! Thanks ty ty nha

  2. pearlng nói:

    Sao truyện và phim khác nhau xa quá.

  3. junxinh nói:

    thank ban

  4. Vân Anh nói:

    đa tạ tỷ tỷ. hay quá tỷ ơi!!!

  5. Trúc hà nói:

    KH lợi dụng khá nhiều nữ nhân bên cạnh của mình rồi,chẳng hạn như Vân Châu-người nhận lấy cái chết thê thảm;Mạc Lan,còn Phức Nhã thì không phải là 1 lần…nghĩ lạj KH cũng ”tài cán”quá còn gì…À ha nhân vật Tô Diêu đâu mất rồi,cha nàg là tướng quân có quyền thế kia mà,nàng có ra đi zí Kỳ Hạo k ta?..Mình thích nhân vật này ngay khi PN tả nhan sắc nàng(dù là nv nhỏ bé)…

  6. chipmaikhoi nói:

    Tks

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 15:30 Thứ Năm, 27 tháng 9 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.1

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia Chương 7:  Cuối cùng Kỳ Vẫn vẫn là một chữ cũng không nói, đạm cười mà rời đi, không truy vấn cũng”

  7. Yeu nu nói:

    Kóa phjm KTHP ak m.n kóa xem k

  8. Tâm nói:

    thanks bạn đã dịch truyện này nhé:X truyện này thực sự rất hay
    Kì Vẫn cũng ko phải tay vừa đâu,ko bít hắn sẽ làm ra chuyện gì.
    vậy là Dịch Băng vs OTN bị chết thiệt rùi, KH đã ra tay thì làm j còn cơ hội sống:((


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s