Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.2

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 7: Dục huyết dã trọng sinh

Ta mới trở lại Chiêu Phượng cung không bao lâu, trời đã nổi mưa to tầm tả. Tâm Uyển cùng Hoán Vi luôn đứng trước cửa chờ ta trở về, nhìn trong mắt hai người bọn họ là cái lo âu không thể giả dối được, ta phá lệ phức tạp.

Trong hai nàng, thực khả năng có một người do Hoàng Thượng phái tới bên người ta. Vì sao trong hoàng cung này phải có nhiều giả dối, lợi dụng, âm mưu như vậy. Ta lại vì sao cứ phải bị cuốn vào giữa màn đấu tranh thấm đẫm huyết tinh này, là sai lầm của ta sao? Ngay từ lúc ban đầu, ta vốn không nên gặp Kỳ Hữu, không nên để cho chàng cứu ta, không nên cùng chàng đặt ra giao dịch phục quốc.

Ta dửng dưng lướt qua ánh mắt lo lắng của các nàng, chuyển tiến tẩm cung, “Tĩnh phu nhân cùng Dịch đại nhân xảy ra chuyện gì vậy?”

Hoán Vi cũng không phải không có hiểu biết, nhẹ lay động đầu, “Chỉ nghe nghe thấy một đám cấm vệ đột nhiên xông vào phế uyển…… Đúng rồi, chính là nơi mà lần trước hoàng phi tìm thấy diều. Bọn họ xông vào liền bắt được Tĩnh phu nhân cùng Dịch đại nhân đang làm…… những việc cẩu thả.”

Ta một tiếng châm chọc cười khẽ, âm điệu cũng là khó nghe đến cực điểm, “Cấm vệ như thế nào biết được bọn họ ở đó?”

Tâm Uyển đang treo lên mấy chiếc trản đăng, đem tẩm cung nguyên bản vi ám chiếu sáng rực rỡ, “Ai biết được, có lẽ có người mật báo.”

“Hoàng phi! Tay của ngài chảy máu kìa.” Hoán Vi kêu sợ hãi một tiếng, lập tức chạy đi lấy hòm thuốc giúp ta cầm máu. Ta nhìn sang bàn tay sớm đã nhiễm thắm máu tươi của mình, là do vừa rồi khi ta bị Dịch Băng đẩy, hai tay chống xuống đất mà tạo thành vết thương.

Tâm Uyển tức khắc đem đến một chậu nước trong giúp ta lau đi miệng vết thương, nhìn hai người bọn họ thực tâm mà khẩn trương vì ta, thực lòng mà lo lắng cho ta. Như vậy, tại sao một trong bọn họ lại là gian tế đây? Cũng có lẽ, ta đoán sai thật rồi, ngày ấy chỉ là trùng hợp mà thôi.

Bên ngoài sấm chớp sáng loáng từng mảng trời, ý xuân thổi tẫn. Gió lạnh cuốn theo mưa giông khiến không gian bên ngoài hoàn toàn ngập trong gió bão. Chiếc rèm cửa theo sức gió mà phấp phới, mưa đánh vào mặt, đánh lên trên mái hiên, trong lòng ta không khỏi ngàn vạn lần cảm khái, “Hoàng Thượng…… Sẽ xử trí chuyện này như thế nào đây?”

“Bọn họ làm ra việc đại nghịch như thế, khẳng định là khó thoát khỏi tội chết.” Hoán Vi thật cẩn thận thoa kim sang dược lên tay ta, sau đó dùng băng gạc bó lại.

“Chết…… Thực đáng sợ sao.” Ta đột nhiên cảm thấy từng trận mất mác, “Hoán Vi, ngươi nhanh đến Dưỡng Tâm ngoại điện xem xem, Hoàng Thượng xử trí bọn họ như thế nào.”

Nàng nhìn bên ngoài mưa to, chần chờ trong nháy mắt, nhưng cũng rất nhanh mà gật đầu, mở ô chạy ra ngoài trời đang mưa tầm tã. Ta đứng lặng người bên sườn tẩm cung, ngóng nhìn đêm đen mờ mịt đang dần bị cơn mưa to cắn nuốt đến không còn một khoảng lặng, ta lo lắng đợi Hoán Vi trở về hồi bẩm.

Một ly trà thơm với hương trà thấm lòng được bày ra trước mặt ta, ta nhìn lên dung mạo Tâm Uyển, ta thở dài một tiếng tiếp nhận nó, đem chén trà lên gần mũi mà ngửi, “Mai nhưỡng hoa, mỗi lần ngửi được nó, tâm tình của ta liền có thể bình tĩnh rất nhiều. Ngươi rót cuộc đã pha nó như thế nào vậy?”

“Nô tỳ mỗi ngày đều đúng giờ dần thức dậy thu thập sương sớm đọng trên bách hoa, đem hoa mai ngâm một canh giờ. Sau đó đặt dưới nắng ấm để phơi, cuối cùng lại đem vào ấm nun, dùng lửa nhỏ để đun thành trà, như vậy chén mai hoa nhưỡng liền hoàn thành.” Khi nàng nói chuyện đồng tử lúc nào cũng lay chuyển linh động, mi mắt chớp chớp, cực kì đáng yêu.

“Khó trách vừa vào miệng liền có hương thơm nồng, nguyên lai ngươi mỗi ngày đều là vì bổn cung mà dụng tâm pha trà như vậy.” Hương khí liên tục không ngừng xông vào mũi, dư yên lượn lờ trước mặt, ta hít một hơi, nhấp nhẹ một ngụm, tâm tình rất nhanh bình tĩnh trở lại.

Khi ta uống cạn ngụm trà cuối cùng, đã thấy Hoán Vi một thân bị mưa xối đến ướt như chuột lột trở lại. Nàng vừa thở dốc vừa run rẩy vì khí lạnh bên ngoài, “Hoàng phi, Hoàng Thượng đã đem Tĩnh phu nhân cùng Dịch đại nhân bắt giam vào tù.”

“Chính là bắt giam?” Ta nỉ non cường điệu mà nói nên bốn chữ này, lại nhìn sang mấy ngọn nến uyên ương đay cháy dở trên bàn, hồng lệ hoa lạc. Việc xấu trong nhà không thể để người ngoài biết được, cho nên Hoàng Thượng tuyệt sẽ không quang minh chính đại giết bọn họ. Như vậy, ở trong ngục, bọn họ nhất định khó thoát khỏi cái chết.

Advertisements

2 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.2”

  1. Peggy nói:

    mong cho nhung chuong tiep theo, iu pn wa, cam on ban da dich nhung chuong gan day

  2. Vân Anh nói:

    hay quá tỷ ơi!!!


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s