Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.3

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 7: Dục huyết dã trọng sinh

Ta bối rối mà hai tay vò lẫn nhau, móng tay bất giác kháp tiến vào lòng bàn tay, miệng vết thương vốn dĩ đã được băng bó rất tốt nay lại tứa máu. Một màu máu đỏ tươi điểm trên băng gạc trắng như tuyết, một cỗ dự cảm bất hảo đang dấy lên cao trong lòng ta, kích thích tâm thần của ta.

Trên môi chợt gợi lên một ý cười nhẹ, ta cất bước chạy ra khỏi tẩm cung, cả người đều dấn vào giữa cơn mưa lớn xối xa, ta muốn cứu Dịch Băng, cho dù không thể, ta cũng muốn cứu chính mình.

Trời đêm mang theo ý mưa xuân, từng giọt nối nhau điểm trên mặt đất.

Mưa trắng xóa, xối trên từng thềm đá rêu phong, hạt mưa như lóe sáng theo ánh đèn leo lét.

Khi ta toàn thân ướt đẫm đứng ở trước Dưỡng Tâm ngoại điện, thị vệ vẫn như trước mà cản đường ta, “Hoàng phi, Hoàng Thượng đêm nay thị tẩm Doãn Chiêu Viện. Muốn gặp Hoàng Thượng, ngày mai hãy dậy sớm đi.”

Ta chật vật nhìn cửa cung đã đóng chặt, lúc này ta d8a4 sớm bất chấp thân phận của chính mình, hai đầu gối một phen quỳ xuống thật mạnh, một tiếng xương va trên nền gạch lưu ly vang lên gãy gọn, ta dùng hết khí lực toàn thân mà hô, “Nô tì Tuyết Hải xin cầu kiến, cầu Hoàng Thượng di giá gặp mặt.”

Vài tên thị vệ cả kinh lui về phía sau vài bước, khó xử nhìn ta, “Hoàng phi, ngài quỳ cũng vô dụng thôi, giờ này Hoàng Thượng thật sự đã đi ngủ.”

Ta thẳng tắp mà quỳ, để mưa gió xâm thân, hàn khí bức tâm, “Ta đây sẽ quỳ đến khi nào ngài ra đây mới thôi.”

Tâm Uyển cùng Hoán Vi cầm ô từ phía xa chạy tới, kích động đem hai cái ô, cố gắng che được chút nào thêm chút ấy, che đi mưa đang xối xả trên đỉnh đầu ta, mà các nàng lại để thân thể của chính mình lộ hết ra khỏi ô, chịu đựng hết thảy mưa to gió lớn.

Tâm Uyển khóc nức nở nói, “Hoàng phi, ngài tội gì phải làm như vậy?”

Mưa dần dần bị chắn đi, chỉ còn vài giọt đã thấm trên tóc không ngừng chảy xuống người ta, ướt đẫm cả trán. Ta không nói lời nào, thủy chung nhìn vào chu môn thấm đẫm nước mưa kia, “Các ngươi đều trở về cho ta.”

Hoán Vi quật cường không chịu rời đi, kiên định nói, “Nô tỳ bồi hoàng phi.”

Ta thần tình lạnh như băng liếc qua hai người, ánh mắt phá lệ sắc bén, “Bây giờ cả lời của bổn cung các ngươi cũng không nghe sao? Trở về!”

Hoán Vi lại thì thào, “Hoàng phi……”

“Trở về!”

Bị ta nổi cơn thịnh nộ như vậy, các nàng không còn cách nào đành hướng về đường cũ mà đi, thỉnh thoảng còn quay đầu lại nhìn ta không rời. Ta cứ cố hét lên giữa trời mưa to dù cổ họng đã ứ lại, ta tựa hồ khóc, cũng tựa hồ không phải khóc.

Cửa cung đột nhiên mở, ta ngẩng đầu lên nhìn đầy chờ mong, nhưng là đổi lấy chỉ được thất vọng. Từ công công vẻ mặt sầu lo, ánh mắt xem xét ta, “Hoàng phi thỉnh ngài trở về đi, Hoàng Thượng sẽ không gặp ngài.”

Ta ảm đạm thu hồi ánh mắt, xả ra một chút cười khổ, không nói một lời.

“Ai, hậu cung này có biết bao người, được thánh sủng rồi cũng có ngày thất sủng, chuyện này vốn dĩ đã là đạo lý. Mà nay hoàng phi ngài đã thất sủng, tốt nhất xin đừng vọng tưởng có thể lấy lại được trái tim của hoàng thượng.” Tay hắn vung lên, thị vệ đứng hai bên tức khắc đem cửa cung đóng lại.

Ta vì lời nói của hắn mà phát ra một tiếng cười lạnh, tươi cười hỗn loạn cùng nhiều loại cảm xúc.

Đúng vậy, ta là một nữ tử đã mất đi sự sủng ái của Hoàng Thượng. Ta hiện tại cái gì cũng không có, không có nhà, không có tỷ muội, không có thân tín, thậm chí ngay cả ái nhân cũng không còn.

Sở dĩ ta rơi vào kết cục như thế này, chỉ vì ta dám ảo tưởng cùng vị đế vương đứng trên vạn người kia, ảo tưởng cùng chàng bạc đầu giai lão, cùng nắm tay nhau mà xây dựng Nam Kha chi mộng, thậm chí còn mơ xa mà cầu chàng cả đời chỉ yêu một người là ta.

Nhưng mà ta lại quên, chàng chung quy vẫn là Hoàng Thượng, chàng có hắn hậu cung, có ba ngàn giai lệ.

Hậu cung ba ngàn, ngàn vạn sủng ái chỉ dành riêng một người là ta. Căn bản chỉ là một lời hứa hẹn buồn cười, chỉ có là là ngây ngốc mà giữ mãi nó trong lòng.

Đúng vậy, ta sai lầm rồi.

Ta sai vì ta tị thế ẩn nhẫn, ta sai vì ta thiện lương yếu đuối. Ta nên vì tình yêu dẫn lối mà mất đi phương hướng đích thực, không tìm ra đường để trở về với bản ngã chân chính, thậm chí ngay cả một lòng báo thù của ta cũng bị tình yêu từng chút một mài mòn đi. Ta không nên vì vị tha hay cảm động mà nương tay đối với phi tần trong hậu cung, khiến cho cái nhìn của hoàng thượng dành cho ta sút giảm, tất cả chỉ vì ta để tình yêu của mình hòa lẫn với đấu tranh trong hậu cung.

Nhưng là đến bây giờ ta mới phát hiện, nguyên lai là ta sai lầm rồi, tình yêu cùng đấu tranh không có khả năng cùng tồn tại giữa hậu cung hiểm ác này.

Nếu Hoàng Thượng đều có thể nhìn thấu đạo lý trong đó, không tiếc lợi dụng tình yêu mà chúng ta đã từng có để củng cố hoàng quyền, Phức ta đây Nhã còn có cái gì luyến tiếc mà không chịu buông tay?

Advertisements

3 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.3”

  1. bv thanh nói:

    Mun cao xe KH wa. Hu hu! Thanks nang nha!

  2. Thanh Y nói:

    Thương nàng nhiều lắm Tịch Nguyệt…

  3. chipmaikhoi nói:

    Tks

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 14:20 Thứ Bảy, 29 tháng 9 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.3

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia Chương 7: Dục huyết dã trọng sinh Ta bối rối mà hai tay vò lẫn nhau, móng tay bất giác kháp tiến vào lòn”


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s