Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.4

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 7: Dục huyết dã trọng sinh

Chàng phải đợi đến lúc tất cả các thế lực ảnh hưởng đến hoàng quyền trong triều đình bị loại bỏ, sau đó mới sắc phong ta làm hoàng hậu phải không? Chàng thông minh một đời, lại quên hậu cung là phần mộ của bao nhiêu nữ nhân. Đợi đến sau khi chàng quét dọn mọi thế lực, củng cố được hoàng quyền, sợ là ta đã sớm trở thành một khối thi thể.

Ta không sợ chết, nhưng mà ta – Phức Nhã không muốn chết vô lý như thế, đường đường Hạ Quốc công chúa bị hậu cung phi tần mưu hại đến chết, ta không muốn.

Ta cũng vì thân phận công chúa ,à kiêu ngạo, chết ở lãnh cung không phải là số phận của Phức Nhã ta. Phượng hoàng vĩnh viễn phải ở nơi cao nhất, sánh cao cùng rồng, cho dù là đẫm máu cũng có thể trọng sinh.

Mưa lạnh đã xối ướt la y, từng giọt rơi xuống nền đất, hòa vào tiếng mưa trở nên mất bặt.

Đã quỳ mất canh giờ bản thân ta không còn nhớ rõ, chỉ biết là cổ họng sớm khàn khàn, hai đầu gối sớm vì quỳ quá lâu mà cứng ngắc đến mất cả cảm giác đau, nay ta như trước bị mưa xối ướt đẫm, toàn thân trên dưới không chỗ nào không lạnh lẽo thấu cốt. Chàng thủy chung không có đi ra, thật sự tuyệt tình như thế phải không?

“Chàng thật sự mặc kệ ta sao?” Ta thì thào một câu, đã biết đại thế đã mất, cả người ngã khụy giữa màn mưa như trút nước, hai mắt cố gắng nhìn thấu qua màn sương mù, mông lung nhìn chu môn thủy chung vẫn đóng chặt kia. Cơ thể sớm mệt mỏi đến vô lực, chậm rãi nhắm lại đôi mắt đã sớm nặng trĩu.

Thật sự mệt chết đi được, ta muốn nghỉ ngơi một chút. Lẳng lặng tựa vào nền đất, cũng không biết trải qua bao lâu, chỉ nghe một trận tiếng bước chân đạp nước vang đến, sau đó một thứ gì đó ấm ấp ôm lấy ta, cả người được nhẹ nhàng dựng lên. Ta rất muốn mở to mắt, nhìn xem này chủ nhân của cái ôm ấm áp này là ai, nhưng là ta thật sự không có khí lực để mở to mắt.

Là Hàn Minh sao? Có thể vĩnh viễn bồi bên ta giữa hoàng cung cô độc này, cho ta cảm giác an toàn chỉ có một người là hắn. Bên khóe môi chợt vẽ lên một đường cong, ta khàn khàn thủ thỉ, “Nếu ta muốn rời đi, ngươi có thể dẫn ta đi không?”

Như ta mong muốn, hắn không có đáp lời, chua sót trong lòng dấy lên một lúc rồi cũng dần dần đạm đi. Hàn Minh trung với Hoàng Thượng, ta như thế nào có thể yêu cầu hắn mang ta đi, điều này chẳng khác nào đưa hắn lên tuyệt lộ, “Không nên tưởng thật, ta sẽ không liên lụy đến ngươi.”

Như trước vẫn là không nói một lời, chỉ có vững vàng hô hấp. Ta im lặng tựa vào trong lòng hắn, suy nghĩ dần dần bị mưa làm cho mơ hồ, đầu óc nặng trĩu dần dần mất đi khống chế, cuối cùng nặng nề ngủ.

Lúc tỉnh lại, ta đã nằm ở tẩm cung Chiêu Phượng cung, ta dùng sức lắc đầu để thanh tỉnh đầu óc, mê võng nhìn chằm chằm Hoán Vi cùng Tâm Uyển.

Các nàng ánh mắt sáng ngời, vui vẻ nói, “Hoàng phi, ngài cuối cùng đã tỉnh.”

Ta há miệng thở dốc, muốn nói chuyện nhưng lại phát hiện cổ họng đã không thể phát ra bất kỳ thanh âm nào, thực vô cùng khó chịu. Ta giãy dụa từ trên giường muốn đứng lên, chỉ chỉ về phía ấm nước trên bàn. Tâm Uyển liền nhanh chóng hiểu được mà rót cho ta một ấm nước, trong miệng còn thì thào kể lại, “Hôm qua lúc Sở Thanh vương đưa ngài trở về thật khiến nô tỳ sợ hãi……”

Vừa nghe đến “Sở Thanh vương” ba chữ, ta cố gắng thanh thanh cổ họng mà thì thào ra tiếng, “Cái gì……”

“Hoàng phi uống nhanh đi.” Tâm Uyển đem nước đưa đến tận tay ta, ta run run tiếp nhận, ngây ngốc một ngụm uống cạn chén nước. Trong lòng thầm kêu không xong, ta có hay không mê sảng nói ra điều gì không nên nói trước mặt hắn?

Ta cố gắng làm dịu lại cổ họng mình, khẩn trương hỏi, “Sở Thanh vương có nói cái gì không?”

“Ngài bảo chúng ta hảo hảo chiếu cố hoàng phi.” Hoán Vi đem chiếc chén đã cạn thu hồi lại, lại quay đi loay hoay dọn dẹp.

Trầm tư một lát, ta lại hỏi, “Không có gì khác sao?”

Cả hai đều lắc đầu, nhưng tâm ta vẫn nặng nề không thể dỡ bỏ, đêm qua hắn đã gặp ta và Hàn Minh đang ở cùng nhau, sau đó lại đột nhiên có mặt ở bên ngoài Dưỡng Tâm điện rồi đem ta về đây, hắn rốt cuộc muốn làm cái gì.

Mạc Lan vội vàng chạy vào, thanh âm có chút lo lắng, “Hoàng phi, Doãn chiêu viện ở ngoài điện cầu kiến.”

Advertisements

2 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.4”

  1. Sung Hyo Ri viết:

    Thật khó hiểu con ng Kì Vẫn, hắn lúc nào cũng im lặng.Hazz bùn thay cho PN thật!

  2. chipmaikhoi viết:

    Tks

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 11:44 Thứ Hai, 1 tháng 10 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.4

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia Chương 7: Dục huyết dã trọng sinh Chàng phải đợi đến lúc tất cả các thế lực ảnh hưởng đến ho”


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s