Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.8

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 7: Dục huyết dã trọng sinh

Nàng kinh ngạc nhìn ta một lúc lâu mới chậm rãi hoàn hồn, ánh mắt vừa có hận thù, vừa có kính trọng.

Nhìn ánh mắt phức tạp đó, ta ảm đạm bi thương một phen. Nàng thản nhiên mỉm cười, “Không nghĩ tới, ngươi chính là Phan Ngọc – người đã gián tiếp hại ta cửa nát nhà tan. Bốn năm trước, ngươi ở trên thuyền đột nhiên mất tích, khiến cho Hán Thành vương- cũng tức là Hoàng Thượng của ngày nay, hắn đem tất cả mọi người từng tiếp xúc với ngươi giam vào thiên lao, bao gồm cả ta. Mà phụ thân khổ tâm kinh doanh một đời, hơn mười chiếc thuyền của ông trong thời gian một đêm bị hủy, khiến ông sinh bệnh không dậy nỗi, cuối cùng vĩnh biệt cõi đời. Trong vòng vài ngày, ta phải đối mặt với bao nỗi đau như vậy, tất cả chỉ vì sự mất tích của ngươi.

Hoàng Thượng đồng tình với ta, thấy đáng thương cho ta, mới thả ta khỏi ngục mà thu ta làm thiếp. Hắn đối ta thật sự tốt lắm, tốt lắm…… Ta cơ hồ tin rằng hắn là thật tâm yêu ta.Nhưng về sau ta mới biết được, hắn chỉ coi ta là bóng dáng của ngươi, ta càng thêm hận ngươi. Bởi vì hận ngươi, cho nên ta đem toàn bộ cừu hận đổ lên đầu nha đầu Vân Châu. Ở hậu cung, ta không ngừng chèn ép nàng, hạ nhục nàng, chỉ vì ta hận ngươi…… Nếu không có ngươi, ta như thế nào rơi vào kết cục như thế.”

Ta lẳng lặng thừa nhậnchỉ trích, phẫn nộ, hận ý của nàng đối với ta.

Nàng cúi đầu khóc, bàn tay siết chặt những sợi rơm tán loạn trên đất, từ từ mà nói, “Nhưng mà ta còn phải cám ơn ngươi. Nếu không có ngươi, ta như thế nào gặp được Dịch Băng, một nam nhân sẵn sàng vì ta trả giá hết thảy, bao gồm cả sinh mệnh.” Nàng nghiêng đầu thâm tình nhìn Dịch Băng, trong mắt là một tình yêu không thể nghi ngờ.

Cuối cùng, nàng chậm trãi bình phục lại cảm xúc, ta mới hít sâu một hơi, đưa mắt nhìn nến đỏ, “Các ngươi…… Bái thiên địa đi, nếu không nó sẽ cháy hết.”

Bọn họ hai người nhìn nhau, vui vẻ mà cười, mười ngón tay đan vào nhau. Ở trước mặt ta sóng vai mà quỳ, ta rưng rưng nói nhỏ, “Nhất bái thiên địa.”

Thật may mắn, ngày đó ta có duyên gặp gỡ một tri kỷ học thức là Ôn Tĩnh Nhược, tuy rằng tái kiến đã thành hai thế như nước với lửa, nhưng cuối cùng đã có thể mỉm cười xóa tan thù hận.

“Nhị bái cao đường.”

Thật may mắn, từng được Dịch Băng liều mạng bảo hộ bản thân chu toàn, tuy rằng tái kiến đã người còn mà chẳng nhận ra nhau, cuối cùng đã có thể nhận nhau.

“Phu thê giao bái.”

Thật may mắn, ta vẫn đủ sức vì đôi tình nhân này chứng hôn, chứng kiến một đoạn thuần mỹ ái tình mà bản thân phải tự ai thán, chính mình không bì kịp.

Ta hâm mộ bọn họ, mặc dù không thể bạch thủ giai lão, lại có thể đồng sinh cộng tử, cùng nhau đối mặt ánh mắt của người thế tục trong cả thiên hạ. Tuy là mệnh khổ uyên ương nhưng cũng là nhân trung long phụng. Đến khi nào, Phức Nhã ta mới có thể có đượcmột đoạn tình yêu thuần triệt tinh khiết như vậy đây? Ta sợ, sợ là cuộc đời này ta mãi không có cơ hội.

Dịch Băng đem bình nữ nhi hồng trên đất cầm lên, hai tay hợp lại trước mặt, “Thiếu chủ, cám ơn ngài!” Sau đó hào khí mà hớp một ngụm rượu to.

Ta biết, năm chữ này đã muốn bao hàm rất nhiều ý…… Ta cũng sáng tỏ cả.

Ôn Tĩnh Nhược từ trong tay hắn tiếp nhận rượu, cũng uống tiếp một ngụm to. Nhưng tửu lực quá lớn so với nàng, khiến nàng phải che miệng ho nhẹ. Dịch Băng đau lòng mà khẽ giúp nàng vuốt lưng, “Chậm một chút……”

Ta tiếp lại bình rượu từ trong tay nàng, đối bọn họ chúc mừng, “Chúc mừng các ngươi, người hữu tình rồi cũng có ngày tìm về với nhau.” Ta cầm bình rượu mạnh mẽ nghiêng vào miệng, rất nhiều rượu dọc theo cổ họng mà tích lạc, từng giọt dừng trên vạt áo, nhưng ta thủy chung không dừng lại.

Mãi đến khi Dịch Băng đoạt lại bình rượu trên tay ta ném xuống đất. Hắn trầm giọng nói, “Hôm nay chẳng những có thể cùng Tĩnh Nhược kết làm cây liền cành, còn có thể nhìn thấy thiếu chủ bình yên đứng trước mặt ta, cuộc đời này ta sống không uổng. Cho nên…… Thiếu chủ xin cho đem ký ức đẹp đẽ của giờ phút này vĩnh viễn ngưng đọng, xóa hết tất cả đau thương về sau.” Hắn cúi người nhặt lên mảnh vỡ của bình rượu, ta biết hắn đang muốn làm gì.

Nhưng là không ai ngăn cản động tác tiếp theo của hắn, bởi vì trong lòng chúng ta đều hiểu được, như vậy mới là kết quả yên vui nhất, tốt nhất cho tất cả.

Hắn hung hăng rạch từng vết trên cổ tay, máu như nước suối mà trào ra.

Chỉ là, nước suối thì luôn trong suốt, chỉ có máu là đỏ sậm kinh tâm.

Tình cảnh này…… Giống như đã từng thấy trước đây. Là ai, cũng từng tại Thiên Lao này cắt cổ tay tự vẫn?

Ôn Tĩnh Nhược ôm lấy Dịch Băng – lúc này đã dần mềm nhũn, nàng không rơi lệ, chỉ nhẹ nàhng xoe lên gương mặt tái nhợt không còn một tia máu của hắn, đạm cười nói, “Dịch Băng, Ôn Tĩnh Nhược cuộc đời này có thể cùng chàng kết làm cây liền cành là phúc phần của ta, ta nguyện cùng chàng sinh tử tướng tùy.”

Lúc Dịch Băng mang theo nụ cười bình an mà khép hai mắt lại cũng là lúc nàng hai tay buông lỏng, hướng mặt tường lạnh lẽo đầy bụi mà lao tới, không có một tia do dự cùng sợ hãi, hung hăng chạy tới.

Một tiếng “Đông”vang lên, một vết máu đỏ sẫm lưu lại thật lớn trên tường, vài giọt máu dọc theo bờ tường thẳng tắp chảy xuống. Thanh âm này đã thu hút thị vệ đang canh gác bên ngoài, từng đợt tiếng bước chân hướng về phía nàng vang lên, phá lệ dữ dội.

Lệ đã khiến tầm mắt ta trở nên một mảng mơ hồ, trong nháy mắt, hai người đang sống rõ ràng trước mặt ta thế mà đã ra đi. Bọn họ thật sự cứ như vậy ly khai sao? Chậm rãi bình phục thân mình, ta cầm lấy mảnh vỡ đang bị siết chặt trong bàn tay Dịch Băng. Sau đó rạch lên cổ tay mình, trên cổ tay trắng tuyết hạ từng vết thương nông sâu.

Tươi cười của ta chan hòa cùng nước mắt, mơ hồ nhìn Ôn Tĩnh Nhược cùng Dịch Băng đang nằm đó bất động.

Nếu có thể, ta thật sự rất muốn đi cùng các ngươi.

Dài quá 😦 *nằm ườn ra*

Advertisements

8 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.8”

  1. bv thanh viết:

    Ko cho nang nam uon ra dau. Dich tiep di nang. Hi hi! Thankd nang nha

  2. Sung Hyo Ri viết:

    Sao trong đây toàn chuyện tình buồn thôi! Tỷ tỷ ơi đưng nằn dài nữa,e đang rất hồi hộp chờ tập mơi đây. Thanks tỷ tỷ nhjều nha

  3. chipmaikhoi viết:

    Cám ơn Bạn.

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 23:04 Thứ Sáu, 5 tháng 10 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.8

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia Chương 7: Dục huyết dã trọng sinh Nàng kinh ngạc nhìn ta một lúc lâu mới chậm rãi hoàn hồn, ánh mắt “

  4. Vân Anh viết:

    thật là đau lòng,haizz…

  5. Hoang Linh viết:

    Chap nay` thuong tam qua’.. 😦

  6. dongian2709 viết:

    Chương này buồn quá nàng ah, nhưng ta thấy cuộc sống của PN tỷ mệt mỏi quấ rồi, người thân chết hết, người yêu mình thì đỗi xử với mình như vây, hỏi lý do để tiếp tục sống?

  7. Liên viết:

    cám ơn bạn, cố gắng dịch tiếp nha!hi

  8. nguyenngoc viết:

    Ngừng nơi đây không dám tiếp tục bước đi,
    Để bi thương không có cách gì biểu hiện,
    Trang tiếp theo là lời ly biệt do chính tay chàng viết,
    Chẳng cho ta quyền được chối từ…
    Đoạn đường này chúng ta đã đi quá vội vàng,
    Cứ ôm ấp những ước muốn viển vông,
    Không kịp nữa, không kịp để quay đầu tận hưởng,
    Hương mộc lan không giấu nổi đau thương…
    Thôi không ngắm nhìn ánh mặt trời xuyên thấu làn mây,
    Thôi không kiếm tìm thiên đường đã từng ước hẹn,
    Thôi không thở than về nhân gian thế sự vô thường mà chàng đã nói,
    Chạm không tới ba tấc ánh dương…

    Thiên đường ấy là nơi ta đã từng yêu chàng…


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s