Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.9

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 7: Dục huyết dã trọng sinh

Nhờ vào việc ta tự sát trong lao, rốt cuộc đã khiến cho Kỳ Hữu suốt hai tháng qua không chịu gặp ta nay phải di giá tiến vào Chiêu Phượng cung. Lúc này tình trạng của ta đã không còn gì trở ngại, chỉ là mất máu quá nhiều, cần tĩnh dưỡng. Băng gạc đem cổ tay trái của ta bó lại nhiều vòng, tay chỉ vừa động một chút liền ảnh hưởng đến miệng vết thương, đau đến toát mồ hôi lạnh.

Ta nằm trên giường nhìn Kỳ Hữu lẳng lặng đứng bên cạnh không xa. Đã lâu rồi ta không được gặp hắn, người vẫn là như xưa, long tư hiên ngang, vương giả phong phạm. Trên gương mặt nghiêm nghị là uy nghiêm đế vương, không tha thứ cho bất kỳ sự chống đối nào, đây là một thế hệ quân vương của Kỳ Quốc. Cũng không vì bất luận kẻ nào hay bất luận việc nào mà chùn tay, làm việc mạnh mẽ vang dội, không cho bất luận kẻ nào có quyền ngăn cản hắn hạ quyết định.

Rốt cục, vẫn là tới gặp ta.

Ta vô lực nháy mắt một cái, nước mắt cứ như vậy tràn ra, khiến một mảnh chăn ướt đẫm, “Hoàng Thượng…… Nô tì cứ nghĩ rằng, ngài không bao giờ gặp lại nô tì nữa.”

Lệ quang đã đong đầy hốc mắt, tầm nhìn vì thế mà trở nên mơ hồ, ngay cả người đứng gần trong gang tấc như hắn ta cũng không thể nhìn rõ, chỉ cảm thấy bản thân cách hắn thật xa, thật xa. Hắn nhẹ nhàng ngồi xuống bên mép giường, nhẹ nhàng vỗ về ta, “Vì sao ngốc như vậy?”

“Nô tì thấy bọn họ…… cứ như vậy chết đi, nô tì nhịn không được…… muốn đi cùng bọn họ.” Ta nghẹn ngào mà nói, gắt gao tựa vào trước ngực hắn.

Hắn đưa tay vuốt e tóc ta, thanh âm phi thường trầm thấp, “Bởi vì trẫm?”

Dần dần thu hồi tiếng khóc, ta không nhịn được mà lau nước mắt nói, “Hoàng Thượng quên đại hôn ngày ấy đã hứa hẹn tuyệt không bỏ lại nô tì sao? Hoàng Thượng lại nuốt lời…… Vậy, nô tì sống còn có ý nghĩa gì?”

Bởi vì lời này, thân thể hắn cứng đờ. Không khí dần trở nên yên lặng vì sự trầm mặc của hắn. Ta như trước chôn mặt vào lòng hắn, bàn tay ôm thắt lưng hắn cũng chậm trãi dùng sức, cánh tay trái bị thương nắm chặt thành quyền, đau đớn lan tràn. Ta chậm rãi khép lại hai mắt, cùng đợi hắn nói chuyện.

Cũng không biết trải qua bao lâu, hắn rốt cục mở miệng, “Sẽ không…… Trẫm, không bao giờ bỏ nàng lại nữa.”

Nghe được những lời này của hắn ta bất giác nở nụ cười, khi nào thì bắt đầu, ta bắt đầu dùng thủ đoạn đối với Kỳ Hữu? Thật sự việc còn mà người đã mất sao?

Tối nay, hắn ngồi bên giường ta suốt một đêm chưa hề chợp mắt, chưa từng rời đi. Mãi đến giờ lâm triều, hắn mới tùy tiện rửa mặt chải đầu một chút rồi rời đi, trước khi đi phân phó Tâm Uyển cùng Hoán Vi hảo hảo chiếu cố ta, nếu có chút gì sai lầm hắn sẽ kiếm các nàng hỏi tội.

Chỉ sau một đêm, ta như chưa từng là một Đế hoàng phi bị thất sủng. Nhưng sao ta lại thấy hoan hỉ lạ, chẳng lẽ tình căn của ta dành cho hắn đã đâm sâu như vậy? Là được gặp lại hắn, hay là mong mỏi hắn vì ta mà buông tay tranh đoạt đế vị?

Nhưng là, điều đó đã không trọng yếu.

Thật sự, hoàn toàn không trọng yếu.

Gió tuôn bay, nước đưa tình, mưa tháng ba bay phất phơ.

Lệ nhạt lạnh lẽo, cười khóc vì tình, nhưng tình này đã uổng công.

Những người mấy tháng liền chưa bước vào Chiêu Phượng cung như Dương Khê Dung cùng Tô Tư dung giờ cũng đến Chiêu Phượng cung đối ta hỏi han ân cần một phen, ta cũng dùng khuôn mặt tươi cười mà nghênh đối, tùy các nàng nói chuyện phiếm như chưa có gì xảy ra. Các nàng đi khỏi không lâu, chúng phi tần Tây cung cũng khôi phục sự thưòng lui tới khi xưa, thỉnh an chi lễ, hơn mười vị phi tần đồng loạt mang theo thuốc than quý báu tiến đến thăm hỏi.

Chiêu Phượng cung, chỉ sau một đêm lại đông như trẩy hội, khắp nơi giăng đèn, lại một lần nữa trở thành nơi huyên náo nhất Tây cung.

Ta không ngại các nàng có rắp tâm khác, lại càng không để ý thời điểm thất sủng các nàng đã không thèm hỏi han, như câu “trời lạnh không đến đưa than”.

Ta chỉ biết, con người sống giữa hậu cung, lên cao thì được bái, xuống thấp phải bị đào thải, cái gọi là chân tình vốn không đáng để nhắc đếb, ta không hề cảm thấy hậu cung như vậy là hiếm lạ, chỉ là, ta vẫn ngây ngốc tìm kiếm một phần chân tình.

Đây gọi là, phượng hoàng đẫm máu, niết bàn trọng sinh.

Advertisements

5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.9”

  1. Sung Hyo Ri viết:

    Đúng là bọn nịnh thần,lúc PN bị thất sủng thì coi thường,lúc hoàng thương sủng ái PN thì cứ bu vào nịnh bợ. Gét ghê,chốn hậu cung khốc liệt ko kém gì trên sa trường!

  2. junxinh viết:

    thank ban.

  3. chipmaikhoi viết:

    Tks

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 14:44 Thứ Hai, 8 tháng 10 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 29.9

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia Chương 7: Dục huyết dã trọng sinh Nhờ vào việc ta tự sát trong lao, rốt cuộc đã khiến cho Kỳ Hữu su��”

  4. Bin viết:

    Hay qua, to vo tinh vao google tim truyen doc, lot vao trang nay thi me qua, may trang khac dich ko hay. Ban oi, dich nhanh len, hoi hop qua.


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s