Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 30.3

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 8: Duyên lai, duyên chung tẫn

Nếu ta là Đỗ Hoàn nhất định đã ý thức được đại vị của Đỗ gia tại triều đình vốn đã vô cùng nguy ngập, nhất định phải khuyên phụ thân cẩn thận làm việc, tránh xa nguy hiểm. Trên hết phải lấy bản thân làm gương, trở thành điển phạm cho cả hậu cung, làm cho Hoàng Thượng phải kính trọng mình, cố gắng tránh nhúng tay vài việc triều chính. Chỉ cần như vậy, thì cho dù Đỗ gia thật sự rơi đài cũng không đến nỗi bị họa diệt thân. Nhưng nàng thậm chí chẳng cảm nhận được một chút nguy cơ, còn tự cao cho rằng gia tộc mình là công thần trợ Kỳ Hữu đăng vị, không biết thu liễm, liều mạng cấu kết vây cánh hợp thành một phái. Kỳ Hữu dù gì cũng là một quân vương, mà một quân vương thì không bao giờ có thể tha thứ cho việc này.

Bước ra khỏi Thừa Hiến điện, phóng mắt nhìn lại đã thấy Hàn Minh đang cầm trong tay một bầu rượu, thỉnh thoảng lại ngửa đầu khinh ẩm, hắn từ khi nào trở thành một kẻ sống trong ưu sầu thất bại như vậy? Ta đang muốn tiến lên cùng hắn tán gẫu vài câu, lại nhớ tới những lời Thái hậu nói trước lúc chia tay hôm đó, ta liền xóa đi ý niệm trong đầu, xoay người hướng đường khác mà đi.

“Hoàng phi!”

Hàn Minh kêu to một tiếng làm cho ta phải ngừng cước bộ, ta đưa lưng về phía hắn, thủy chung không quay đầu lại, lẳng lặng chờ hắn nói tiếp.

“Ngày đó tự sát trong thiên lao, là ngươi cố ý an bài có phải không?” Hắn đè thấp thanh âm hỏi ta.

Vừa nghe hắn hỏi lời này ta liền nhìn quanh bốn phía, sợ có người nghe thấy. May mắn, mọi người đều ở trong điện chè chén, nơi này không có một bóng người.

Ta xoay người bước gần về phía hắn, “Nếu vậy thì sao?”

Hắn kinh ngạc nhìn ta ta, ánh mắt thể hiện một nỗi giằng co sâu sắc, “Ngươi không nên làm những chuyện khiến mình hối hận.”

“Hối hận?” Ta cười nhạt, lảng tránh ánh mắt hắn, “Nói cho ta biết, ngươi có phải biết trong Mai hoa nhưỡng ta uống hàng ngày có bỏ thêm xạ hương? Cho nên ngày ấy ngươi thấy ta uống trà liền có thần sắc kích động?”

Hắn cười khổ một tiếng, không nói. Xem như cam chịu đi.

Ta thất vọng lộ ra một tia cười khổ, “Là…… Hoàng Thượng sao?”

“Phải.”

Hắn thực khẳng định mà nói ra một chữ “Phải”, ta chỉ có thể thê lương mỉm cười, “Được rồi!”

Hàn Minh quả thật không nói dối, thật là hắn!

Vị chua xót trong lòng ta cũng phai nhạt dần, hắn vì sao phải làm chuyện như vậy! Hắn chẳng lẽ không hiểu được, việc có con đối với một nữ tử trọng yếu đến nhường nào sao? Hơn nữa, ta thật sự rất muốn có con!

Hai tay nắm chặt thành quyền, móng tay hung hăng kháp tiến vào lòng bàn tay, “Hàn Minh, từ nay về sau chuyện của ta ngươi không cần phải nhúng tay!” Ta giận dữ xoay người rời đi, nhưng không trở về Chiêu Phượng cung, mà đến “Bích Ngọc hồ” ở Trung cung.

Gió nhẹ thổi qua đường mòn, nhành dương liễu cùng cỏ xanh lay động, văng vẳng tiếng bước chân thật chậm.

Ta nhớ rõ mình từng cùng Kỳ Tinh bắt đom đóm giữa một trời đom đóm lấp lánh, tuy rằng khi đó hắn đã có ý lợi dụng tình cảm của ta, nhưng quãng thời đó ta thực sự rất vui vẻ.

Ta chầm chậm tiến vào bãi cỏ rậm rạp, ngước nhìn vầng minh nguyệt treo trên bầu trời âm u, trước mắt ta bầu trời cùng mặt nước như giao hòa làm một, tựa thể thiên không tháng hai, cảnh vật đẹp đến nhường nào. Hạ tầm mắt một chút có thể thấy dưới ánh trăng một vị thanh y nam tử đưa lưng về phía ta, đón gió mà đứng, ánh trăng khuynh chiếu vào thân thể hắn, lấp lánh sinh huy. Ta bất giác tiếng tới gần hắn, thấp giọng gọi một tiếng “Sở Thanh vương.”

Hắn vẫn không quay đầu lại, như cũ đứng yên nhìn lên vầng minh nguyệt, “Không biết hoàng phi hẹn bổn vương đến tận đây là có chuyện gì chỉ giáo?”

“Ta muốn cùng Vương gia làm một cuộc giao dịch.” Ta tới gần hắn, cùng sóng vai mà đứng, nhất tề nhìn lên vầng minh nguyệt kia.

Từng đợt cười khẽ từ trong miệng hắn dật ra, gió thổi phiêu phiêu khiến sóng hồ gợn lên từng đợt, “Ngài dựa vào cái gì mà tin chắc rằng bổn vương là đồng ý cuộc giao dịch này?”

“Vương gia đã phó ước, không phải sao?”

“Ngươi dựa vào đâu mà nói vậy?”

Ta trầm tư một lúc lâu rồi nói, “Chỉ bằng ngày ấy ở bên ngoài Dưỡng Tâm điện, lúc ta thần trí mơ hồ, chính vương gia đã đem ta về Chiêu Phượng cung.”

Những lời này vừa nói ra liền có thể khiến hắn liếc mắt nhìn ta, thần sắc vẫn là lạnh nhạt như trước mà lại mang chút ưu thương, chỉ là loáng thoáng trong ánh mắt hắn mang theo thần sắc tán thưởng, “Bổn vương rốt cục đã biết vì sao Hoàng Thượng lại sủng ái một kẻ trông bình thường không có gì mỹ lệ như ngươi đến vậy.” Chợt thu hồi ánh mắt đang dừng trên người ta, hắn lại ngước lên nhìn vầng minh nguyệt, “Nói đi, là giao dịch gì?”

Moeh hehehehehehe *bỏ chạy-ing*

Advertisements

2 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 30.3”

  1. Amex viết:

    Vẫn là không có ai hiểu đúng lòng Phức Nhã.
    Còn ta vui vì nàng an lành. Đừng bao giờ bỏ đi quá lâu nhé.

  2. chipmaikhoi viết:

    Tks

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 14:47 Thứ Tư, 31 tháng 10 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 30.3

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia Chương 8: Duyên lai, duyên chung tẫn Nếu ta là Đỗ Hoàn nhất định đã ý thức được đại vị của Đỗ”


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s