Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 30.4

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 8: Duyên lai, duyên chung tẫn

Giờ Thân một khắc, các nô tài trong Chiêu Phượng cung ra vào liên tục từng đợt, trong tay họ một chậu lại một chậu nước ấm thay mới không ngừng, bốn phía thắp đèn sáng rực.

Ta nằm trên giường ho khan không ngừng, chiếc khăn trong tay Hoán Vi đã bị máu tươi nhiễm đỏ. Ngự y dùng tơ hồng bắt mạch cho ta, liên tiếp lắc đầu thở dài.

“Hoàng phi…… Ngài đừng dọa nô tỳ mà!” Hoán Vi gấp đến độ nước mắt đều tràn ra, không ngừng lấy khăn tay lau máu đang tuôn từng miệng ta.

Kỳ Hữu như một trận gió lốc xông vào, chân còn chưa đứng vững đã liền xông tới túm lấy ngự y, hướng hắn quát, “Nàng làm sao vậy, nàng rốt cuộc làm sao vậy!”

Lực đạo của hắn quá lớn, khiến ngự ý thiếu chút nữa thở không nổi, gương mặt cũng đỏ ké lên, “Hoàng Thượng…… xin bớt giận.”

Hắn dần dần bình phục lửa giận, buông tay ra, lạnh lùng hỏi, “Đem bệnh tình của Đế hoàng phi nói cho trẫm, một chữ cũng không được sót.”

Ngự y dùng dùng tay áo lau đi mồ hôi lạnh trên trán, “Hoàng phi thể chất thật sự quá suy yếu, huyết khí không đủ, trong cơ thể còn ẩn tàng độc chất chưa tẩy trừ hết, hơn nữa bệnh cũ lại đột nhiên tái phát, dẫn đến bị ho khan không ngừng, trong đàm còn mang theo máu.”

Thanh âm của Kỳ Hữu đề cao vài phần, kích động hỏi, “Khả năng chữa khỏi là bao nhiêu?”

“Này…… Trị thì có thể trị, nhưng hoàng phi trong người mang tâm bệnh, nếu khúc mắc này không mở ra, sợ là mệnh…… chẳng giữ được bao lâu.” Ngự y nơm nớp lo sợ đáp lời Kỳ Hữu, đổi lại là một cơn đại thịnh nộ, “Cút…… Một đám phế vật, tất cả đều cút đi cho trẫm!”

Từng trận rống giận tràn ngập toàn bộ tẩm cung, tất cả nô tài hầu như đều trốn khỏi. Sự im lặng trong nháy mắt càng làm cho tiếng ho khan của ta thêm chói tai, hắn quỳ bên cạnh giường, nắm chặt tay của ta nói, “Phức Nhã, nàng trăm ngàn lần không thể có việc gì, nàng luôn luôn kiên cường, tuyệt đừng để chút ốm đau này khiến tinh thần mình sa sút. Đều do ta không tốt, đều do ta…… Nàng nhất định phải hảo khỏe lại.”

Nhìn vẻ mặt đau xót của hắn, ta không khỏi nở một nụ cười khổ, dùng sức ngừng ho, đem máu tươi trong miệng nuốt ngược về cuống họng, ta nắm ngược tay hắn, nói, “Hoàng Thượng, nô tì muốn cầu xin ngài một việc.”

“Nàng nói đi……”

“Nô tì muốn về nhà…… Nô tì rất nhớ phụ hoàng, rất nhớ mẫu hậu……” Thanh âm của ta dần trở nên hư vô phiêu miểu, khiến cho hắn cả người cứng đờ, ta lại nấc từng cơn mà nói, “Nô tì rất sợ, nếu lần này không thể trở về gặp bọn họ, liền vĩnh viễn…… không còn cơ hội.”

“Nàng sẽ không có chuyện gì đâu, ta tuyệt đối không cho phép nàng xảy ra chuyện!” Hắn nắm chặt tay ta, bàn tay lại dùng thêm vài phần khí lực, như thể chỉ cần buông lỏng một chút, ta liền rời đi.

Ta nhìn vào mắt hắn thật sâu, trong lòng run rẩy không ngừng, nhưng ta vẫn cố gắng ẩn nhẫn, “Hoàng Thượng, đây là tâm nguyện cuối cùng của nô tì, xin ngài đáp ứng đi.”

Hắn cúi đầu lảng tránh ánh mắt ta, trầm tư hồi lâu, rốt cuộc vuốt cằm gật đầu, “Ta đáp ứng, nàng muốn cái gì ta đều đáp ứng! Chỉ cần nàng có thể hảo hảo khỏe lại…… Chỉ cần nàng có thể hảo hảo khỏe lại……”

Tối nay hắn lại bồi ta trắng đêm, bỏ mặc Lục chiêu nghi đang mang long thai, bỏ mặc hôm nay là đại hôn của Doãn Tinh, nếu là trước kia, ta thật sự sẽ vô cùng cảm động. Hắn thủy chung không nhắm mắt lấy một khắc, không ngừng lặp lại ở bên tai ta, “Nàng nhất định phải hảo hảo khỏe lại”. Có nước mắt không ngừng xẹt qua khóe mắt, ta thật sự chưa từng, chưa từng hoài nghi tình yêu của hắn dành cho ta, nhưng là…… phần ái tình này đã không còn nguyên vẹn như xưa, nó đã trộn lẫn quá nhiều âm mưu cùng lợi dụng!

Ta hận…… ta hận hắn, hận hắn vì sao muốn lợi dụng tình yêu của chúng ta.

Vì sao hắn muốn làm đế vương?

Vì sao khiến ta trở thành vật hi sinh cảu cuộ đấu tranh chốn hoàng cung?

Nhân sinh nếu có thể mãi như lúc ban đầu gặp mặt, ngươi không phải đế vương, ta không phải hoàng phi, có lẽ chúng ta sẽ trở thành một đôi nhân trung long phượng, cười thán hồng trần.

Nhưng là, vận mệnh lại vẽ nên một chuyện đáng cười nhất thiên hạ, cố tình muốn ngươi trở thành một vị đế vương. Ta hiểu được, đế vương có cái bất đắc dĩ của đế vương, đế vương không thể vì tư tình nhi nữ mà buông tha cho hoàng quyền, mà ta cũng không thể tha thứ cho sự phản bội dù là bất đắc dĩ trong tình yêu này.

Advertisements

3 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 30.4”

  1. Yên Chi nói:

    Tinh yeu ma lai nhuom mau quyen luc. That su bi kich

  2. meo_xinh nói:

    cứ nghĩ là tình yêu rất quan trọng,hóa ra ko phải thế

  3. chipmaikhoi nói:

    Tks

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 16:55 Thứ Năm, 1 tháng 11 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 30.4

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia Chương 8: Duyên lai, duyên chung tẫn Giờ Thân một khắc, các nô tài trong Chiêu Phượng cung ra vào liên tục”


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s