Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 30.6

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 8: Duyên lai, duyên chung tẫn

Lúc ta tiến vào gian thượng phòng trên lầu hai, màn đêm đã buông xuống, ta được an trí ở phòng cuối cùng dãy phía đông, đẩy cửa sổ ra, trong gió mang theo hương cỏ cây xộc vào mũi, khiến ta cảm giác thoát ly khỏi trần tục. Tâm Uyển cùng Hoán Vi hầu hạ bên người ta, một tấc cũng không rời, ngoài cửa tứ đại hộ vệ nghiêm mật trông coi.

Tâm Uyển mỉm cười ngọt ngào bước về phía ta, trong tay bưng một chén Mai Hoa nhưỡng, “Chủ tử, mời dùng trà.”

Ta đưa tay tiếp nhận, “Tâm Uyển đối ta cũng thật dụng tâm, cho dù là ở ngoài cung, cũng không quên vì bản cung chuẩn bị trà ngon như thế.” Chữ “ngon” được ta tăng thêm vài phần lực đạo khi nói, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú sự biến hóa trên gương mặt nàng.

Thế nhưng thần sắc của nàng vẫn thật tự nhiên, cũng không có gì khác thường, cung khiêm nói, “Nô tỳ chỉ là làm tròn bổn phận.”

Hít sâu một hơi, mùi thơm của trà truyền sâu vào trong khoang mũi, ta có một loại xúc động muốn nôn mửa, lại cố nén xuống dưới, đem chén trà đặt lên môi uống một ngụm. Ta thề, đây là lần cuối cùng trong đời ta uống loại trà này.

Hoán Vi đột nhiên kêu to một tiếng “Ôi, sau đó ôm bụng, “Chủ tử, nô tỳ xin phép đi nhà vệ sinh.”

Ta kìm lòng không đặng mà cười một tiếng,“Mau đi đi.”

Đợi Hoán Vi rời đi không lâu, tiểu nhị đến trước phòng, nói là đồ ăn đã chuẩn bị hảo, mời chúng ta nhanh xuống ăn cơm.

Khi ta cùng Tâm Uyển và tứ đại hộ vệ đang định xuống lầu dùng cơm, Hàn Minh đã sớm ở đó chờ ta. Ta an vị ngồi xuống, nhìn một bàn thức ăn thịnh soạn được bày ra, thật sự là không nghĩ tới, một khách điếm nằm ở vùng hoang sơ dã lĩnh như thế này lại có thể nấu ra biết bao sơn trân hải vị như thế này, quả thật không đơn giản nha.

Ta nhìn Hàn Minh vẫn như trước đứng bên cạnh ta, “Ngồi đi!”

Hắn do dự một lát mới ngồi xuống, Tâm Uyển cầm đũa lên thử đồ ăn trước.

Từng trận tiếng bước chân trên cầu thang gỗ truyền xuống, ta vừa nhấc mắt nhìn lên, liền bắt gặp một nam tử răng trắng môi đỏ, thiên sinh lệ chất, cử chỉ tao nhã, tuổi chừng hai mươi tư, tướng mạo xuất chúng, tương mạo tuấn nhã đến mức khiến người ta vừa nhìn đã quên mất nói chuyện. Ngoài ra, khiến người khác kinh mỹ hơn chính là bảy vị nữ tử thiên tư quốc sắc đi phía sau hắn, bảy người song song, phủng tâm tây tử tuyệt mỹ, nghiêng nước nghiêng thành không từ ngữ nào tả hết. Bảy người các nàng đẹp đến mức làm thế nhân khuynh đảo, ngay cả ta cũng phải ngừng lại hô hấp mà thưởng thức dung nhan tuyệt mỹ của các nàng.

Người đứng gần vị bạch y nam từ này nhất chính là bạch y nữ tử ban nãy, hai người thật là quan hệ chủ tớ? Ta thấy thế nào cũng không như là một đôi phu thê! Vị nam tử này thật đúng là tọa hưởng tề nhân chi phúc, mỗi ngày đều có bảy vị giai nhân bầu bạn bên người, thật sự là khiến người ngoài ganh tỵ đến chết.

Đang thử đồ ăn, Tâm Uyển đột nhiên kêu rên một tiếng, chiếc đũa rơi xuống, chiếc bát đang cầm cũng rơi vỡ, sắc mặt tái nhợt một mảnh.

Hàn Minh phút chốc đứng dậy, “Trong đồ ăn có độc.”

Tứ đại hộ vệ đồng loạt rút đao chắn ở trước mặt ta, đề phòng nhìn quanh toàn bộ khách điếm, cuối cùng rất ăn ý đem ánh mắt đồng loạt đặt lên trên người vị bạch y nam từ nọ.

Cặp lông mày của hắn khẽ nhếch lên, vẻ mặt đầy ý trào phúng, “Chư vị chẳng lẽ hoài nghi ta bỏ độc trong thức ăn?”

“Chúng ta không nói vậy, là ngươi tự mình thừa nhận!” Đao Quang một tiếng hừ lạnh, chỉ đao về phía hắn.

“Chủ tử, đừng cùng đám người nói chuyện không biết lý lẽ này làm gì, kẻo đánh mất thân phận.” Vị bạch y nữ tử vẫn giữ vẻ mặt thanh ngạo nhu trước, khinh thường liếc nhìn chúng ta.

Ta thấy Tâm Uyển phun ra từng ngụm máu tươi, sau đó không ngừng run rẩy, “Tâm Uyển không được rồi, cứu nàng trước đi.” Ta khẩn trương nhìn Hàn Minh.

Hàn Minh lập tức đưa tay ôm lấy Tâm Uyển xông lên lầu, ta tuy chạy chậm nhưng vẫn cố gắng đuổi theo bộ pháp của hắn, lúc ta cùng vị nam tử bạch y kia tương kiến, ta đột nhiên dừng lại bộ pháp, ngưng mắt đánh giá hắn, mà hắn cũng thoáng đảo mắt mà đánh giá ta. Hắn là ai vậy, vì sao ta càng nhìn lại càng cảm thấy quen mắt?

Chợt hoàn hồn, ta giật mình cảm thấy chính mình đã quá thất thố, lập tức thu hồi tầm mắt chạy lên lầu. Mơ hồ cảm thấy có ánh mắt từ phía sau đang chằm chằm ta, mồ hôi lạnh khẽ xẹt qua lưng.

Advertisements

7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 30.6”

  1. Amex nói:

    Thanks nàng nha! Ta rất hồi hộp.

  2. chipmaikhoi nói:

    Tks

    ________________________________ Từ: “”Lưu Ly Kính”” Tới: chipmaikhoi@yahoo.com Đã gửi 22:50 Thứ Hai, 5 tháng 11 2012 Chủ đề: [New post] Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 30.6

    WordPress.com Tịch Nguyệt posted: “Tác giả: Má»™ Dung Yên Nhi Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vÆ°Æ¡ng gia ChÆ°Æ¡ng 8: Duyên lai, duyên chung tẫn Lúc ta tiến vào gian thượng phòng trên lầu hai, màn đêm đã buông xuá”

  3. Yên Chi nói:

    them 1 nhan vat nua xuat hien

  4. JUJU nói:

    Hjc chưa xong nữa làm mình nôn nóng muốn xem cho hết truyện quá. Cám ơn Thiên Nguyệt đã dịch cho mình xem rất rất là nhiều

  5. nguyenngoc nói:

    ngừi đẹp như vậy mà trog phim… khỏi tưởg tượg lun >”<

  6. mi nhan thien ha nói:

    Em mong bai dich cua chi tung ngay.mong chi dich nhanh nhanh


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s