Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 31.5

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữThiên Nguyệt

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 9: Lưỡng xứ mang mang giai bất kiến

Còn nhớ rõ, Trung thu năm trước……

Kỳ Tinh mang theo một mảnh giấy giao cho hắn, nói là cung nữ bên người Vân Châu – Tuyết Hải muốn Kỳ Tinh chuyển giao thứ này cho hắn, khi hắn thấy trên tờ giấy viết dòng chữ “Lạc hương tán tận phục không yểu, mộng đoạn tư nhã lâm vị tuyền.”

Lúc đọc những chữ này, hô hấp của hắn cơ hồ bị đình trệ, nhưng hắn không thể biểu hiện ra mặt, không thể để Kỳ Tinh nhìn ra dù chỉ một tia sơ hở. Hắn chỉ tùy ý đem tờ giấy đặt lên bàn, “Trẫm, tối nay ở bên Tĩnh phu nhân.”

Kỳ Tinh vẫn không thay đổi sắc mặt, bộ dạng như chẳng có chuyện gì, vững vàng nghiêm mặt nói, “Không biết Hoàng Thượng có phát hiện hay không, bóng dáng của nàng tựa hồ rất giống Phan Ngọc!”

Hắn chỉ buồn cười mà nhìn Kỳ Tinh, “Ngươi chắc không định nói với trẫm, nữ tử có dung mạo cách biệt một trời một vực đó là Phan Ngọc chứ?”

Kỳ Tinh cung khiêm cười, “Thần chỉ đem suy nghĩ trong lòng nói ra mà thôi.” Hắn vừa dứt lời liền rời đi, nhưng Kỳ Hữu không vì vậy mà có thể bình ổn nội tâm dậy sóng, đế vương nhìn chằm chằm vào hai dòng thơ trên giấy, chẳng phải chúng đang tả đến hai chữ Phức Nhã sao? Chẳng lẽ……

Cứ luôn mãi do dự, cuối cùng hắn cũng khống chế không được bản thân mà đến Vị Tuyền cung, nhưng hôm đó, thứ đầu tiên lạc vào tầm mắt hắn không phải Vân Châu – nữ tử đột nhiên xinh đẹp phi phàm, hơn hẳn ngày thường, mà là nữ tử đang suy sụp ngồi bên thềm đá kia. Nàng vừa mở miệng nói chuyện, hắn liền hoàn toàn khiếp sợ, thanh âm của nàng cùng Phức Nhã sao lại giống nhau đến thế. Sau đó, nàng đẩy cửa ra, trong căn phòng nhốt đầy đom đóm, điều này khiến hắn phải chấp nhận một sự thực mà chính mình cũng không thể tin được – nữ tử này so với Phức Nhã là hai loại dung nhan khác nhau, nhưng nàng lại chính là Phức Nhã!

Hắn nhịn xuống xúc động, không thể…… Hiện tại tuyệt đối không thể cùng nàng tương thức, bởi vì Kỳ Tinh đã bắt đầu chú ý đến nàng, muốn lợi dụng nàng để đả kích hắn!

Không ai biết rằng, đêm hôm đó hắn căn bản không có sủng hạnh Vân Châu, hắn chỉ đơn giản cùng nàng ngồi trước bàn, suốt một đêm hàn huyên cố sự……

Suốt một quãng thời gian, hắn luôn phải nén xuống sự xúc động muốn nhận thức cùng nàng, hắn phải đợi. Đợi đến lúc có thể diệt trừ toàn bộ những người biết được sự thật về thân phận nàng, nếu không, tình cảnh của Phức Nhã sẽ rất nguy hiểm.

Một là trừ Kỳ Tinh, hai là trừ Minh thái phi, ba là sát mẫu hậu, ba người đều là thân nhân của hắn, ngay cả mẫu hậu cũng vì một mệnh lệnh của hắn mà chết thảm nơi lãnh cung. Khi đó Hàn Minh hỏi hắn: “Ngài đưa ra mệnh lệnh như vậy chẳng lẽ không sợ báo ứng về sau?”

Đạo lý này hắn lại như thế nào không biết? Không phải hắn không chịu buông tha Kỳ Tinh, mà là Kỳ Tinh vẫn từng bước ép sát, một lòng muốn đoạt lấy đế vị của hắn, cho dù trong lòng không đành lòng bao nhiêu đi chăng nữa, mệnh lệnh này hắn vẫn phải đưa ra.

Về phần mẫu hậu…… Hắn vẫn nhớ rõ đã từng nhận lời Vân Châu, nhất định sẽ vì nàng báo thù, mẫu hậu từng làm biết bao chuyện ám muội, tội lỗi của bà sớm phải chết đi hàng trăm lần mới đủ đền tội. Dù hắn không nỡ, nhưng để củng cố giang sơn, nhất định phải nén đau hạ quyết tâm.

Mãi đến một ngày kia, Đỗ Văn Lâm Thừa tướng dám ngang nhiên tại triều đình cấu kết năm vị triều thần cùng chống đối hắn, một chút cũng không cố kị uy nghiêm Hoàng Thượng của hắn, khi đó hắn biết rằng Đỗ thừa tướng đã đến không thể không trừ.

Nhưng, địa vị của thừa tướng đã không còn như lúc phụ hoàng tại vị, phía sau lão có thế lực đông cung, thế lực cường đại đến mức ngay cả một hoàng đế như hắn cũng không thể động đến. Hắn biết, bè đảng của thừa tướng tại triều đình, tất cả bọn chúng đều chờ mong Đông cung hoàng hậu có thể hoa thai long tử của hắn, có thể để đứa trẻ này danh chính ngôn thuận bước lên ngôi vị thái tử, như vậy, chúng có thể thả sức bành trướng thế lực. Hắn thân làm đế vương, tuyệt đối không cho phép một việc như thế này phát sinh.

Vốn định lợi dụng Ôn Tĩnh Nhược cùng Dịch Băng chia cắt thế lực của chúng tại triều đình, nhưng là, bọn họ lại để cho hắn phát hiện một tội không thể tha thứ, hai người bọn họ không biết từ khi nào thông đồng cùng một chỗ, còn hoài thai một nghiệt chủng. Bọn họ không chỉ bán đứng hắn, còn phá hư toàn bộ kế hoạch hắn dày công suy tính.

Cuối cùng, hắn đã đưa ra một quyết định.

Lợi dụng Phức Nhã trừ bỏ bọn chúng, sau đó lấy danh nghĩa có công tố giác mà phong thưởng cho nàng, tạo cho nàng một chỗ đứng ổn định tại hậu cung. Điều quan trọng nhất chính là hắn vẫn luôn biết, Phức Nhã đối với cái chết của Vân Châu vẫn canh cánh trong lòng, như vậy, coi như hắn thanh toàn, cho nàng một con đường để trả thù đi.

Advertisements

6 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 31.5”

  1. tieu dung viết:

    nàng ơi sao lâu nay vắng mặt nàng hoài vậy????

  2. Kim ngọc viết:

    Dạo này tốc độ truyện nhanh hơn rồi. Rất cảm ơn bạn ý. Nhưng chương này đang nói về suy nghĩ của Kỳ Hữu nên càng đọc càng muốn thêm, anh Kỳ Hữu này không nhạt như trong phim mà làm người ta phải vừa ngưỡng mộ lắm lắm, vừa hận thấu xương. Ôi, thật làm người ta đau tim mà…

  3. nhi viết:

    hix hix nhanh len di ban. minh cho chuong moi nha. dang rat la hay do

  4. nguyenngoc viết:

    Càng cao danh vọng càng dày gian nan… đúg là đã lên làm đc hòag đế thì tâm tư k đơn giản chút nào!!!

  5. pham thi loan viết:

    hay qua ban oi…tks ban nhieu nha..


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s