Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 31.6

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữThiên Nguyệt

6ea85ac6a7efce1bb36ccb95af51f3deb58f65f5

Quyển 3: Thùy đạo vô tình đế vương gia

Chương 9: Lưỡng xứ mang mang giai bất kiến

Nhưng là, cuối cùng nàng vẫn thủ hạ lưu tình với Ôn Tĩnh Nhược, chỉ trừ bỏ nghiệt chủng kia. Khi đó hắn liền hiểu được, sau trong tâm nàng vẫn chôn giấu phần thiện lương trong sáng năm xưa, nàng không đủ nhẫn tâm….. Khi đó, hắn đã do dự, hắn thật sự phải bóp chết sự thuần khiết của nàng sao? Hắn yêu nàng, năm đó hắn không phải chính là bị khí chất không dấy vào nhân gian khói lửa của nàng hấp dẫn sao, hắn có thể nào lại tiếp tục đẩy nàng vào vực sâu không đáy, lại càng không thể khiến cho nàng phải thành người như hắn, rốt cuộc không thể quay đầu!

Huống chi, ở trước hoàng lăng nàng đã bị trúng kịch độc, thật sự đã tổn thương thân thể rất nhiều, nàng cần một đoạn thời gian tu dưỡng! Hắn sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để nhổ cỏ tận gốc vây cánh của Đỗ gia tại triều đình, càng có thể thực hiện hứa hẹn ngày đó hắn đã hứa với nàng. Khiến cho nàng trở thành thê tử danh chính ngôn thuận của hắn, hắn muốn nàng lên ngôi mẫu nghi thiên hạ, vĩnh viễn bầu bạn bên mình.

Nếu muốn kéo nàng ra khỏi trận tranh đấu này, nhất định không thể tiếp tục sủng ái nàng, phải để nàng vắng vẻ một thời gian, như vậy mới có thể bảo hộ nàng.

Nhưng là, nàng vì sao muốn chạy trốn? Vì sao nàng lại thêm một lần nữa rời bỏ hắn? Hắn đã quá phận sao?

Kỳ Hữu chợt buông lơi tờ giấy đang nắm chặt trong tay, vô thanh thở dài. Rốt cục hắn đã đứng dậy sau bốn ngày liền ngồi lì trên ghế, cất bước ra khỏi ngự thư phòng, suy nghĩ nguyên bản hỗn loạn nhờ vào không khí trong lành bên ngoài mà xua đi ít nhiều.

Từ công công vừa thấy Hoàng Thượng bước ra liền vội vàng nghênh đón, “Hoàng Thượng, rốt cuộc đã ra ngoài.”

Kỳ Hữu đưa tay xoa lên cái trán đã ê ẩm đau của mình, hắn liếc mắt nhìn Từ công công một cái, “Trẫm muốn đi một mình.”

Gió trễ nãi thổi, khăn đỏ phấp phới bay, hàng liễu xanh cúi mình trước gió.

Ánh trăng lạnh lẽo sáng tỏ treo trên không trung đem hoàng cung ánh vàng phủ một màu thảm đạm, hắn một mình bước qua hành lang gấp khúc, chuyển qua vô số góc, vòng vo lâu như vậy, hắn đúng là vẫn còn một mình sao? Đế vương vĩnh viễn đều là người cô đơn sao?

Ngai vị đế vương, từ lúc cùng Đỗ Hoàn đại hôn hắn liền đã quyết định sẽ buông xuôi với nó, ngay lúc đó hắn đã quyết, bất luận phải trả giá đắt đến bao nhiêu, hắn nhất định phải ngăn cản phụ hoàng đem nàng phong làm phu nhân. Nhưng là, nàng lại bị phụ hoàng dùng một hồi đại hỏa đốt sống…… Nếu lúc đó hắn biết người chết căn bản không phải Phức Nhã, hắn tuyệt đối sẽ tìm khắp chân trời góc biển đem nàng trở về, tuyệt không đi tranh đoạt ngôi vị hoàng đế vốn không thuộc về mình này.

Hắn cứ nghĩ rằng mình đã có thể đoạn tuyệt cùng ái tình, cho nên lựa chọn bước lên ngôi vị hoàng đế cao cao tại thượng, vô biên cô đơn. Nhưng là, Phức Nhã lại một lần xuất hiện trước mặt hắn, quấy rầy hết thảy kế hoạch hắn sắp đặt, càng làm rối loạn trái tim vốn đã đóng băng của hắn. Nếu đổi lại là trước kia, hắn tuyệt đối không để cho tình yêu của cả hai bị cuốn vào hỗn loạn âm mưu cùng lợi dụng, hắn cũng biết, Phức Nhã cho tới bây giờ cũng không nguyện bị cuốn vào bên trong màn tranh đấu kia!

Nhưng là, nay hắn đã không còn là Hán Thành vương năm xưa, hắn đã là hoàng đế, hắn phải kiêm tế thiên hạ, không thể làm theo ý mình, cũng không thể nghĩ theo ý mình. Ở trên cao khó tránh được lạnh, không ai có thể biết thân là đế vương bi ai đến nhường nào, cũng như người phụ hoàng đã từng lợi dụng hắn. Hắn rốt cục có thể hiểu được, nguyên lai làm đế vương lại bất lực như vậy, không thể dành tình cảm cho ai. Ngay cả nữ nhân mà mình âu yếm cũng không thể bảo hộ, vậy hắn ngồi trên ngôi vị hoàng đế này còn có ý nghĩa gì?

Chợt nghe một tràn tiếng ca truyền đến, thanh âm nhu mà không ngấy, mỏng manh mà thanh thúy, hắn kìm lòng không đặng liền dừng lại cước bộ, ngưng thần nhìn về phía tiếng ca vọng ra.

Đài cao ly ngọc, trên đài bày một cây thúy cầm nho nhỏ, nhánh cây đều nhau san sát
Khách lý tương phùng, nhưng bất giác đến lúc hoàng hôn ly biệt, chẳng biết nói gì chỉ nương dáng cành trúc.
Chiêu Quân đến đất Hồ xa xôi, nhưng vẫn nhớ Giang Nam Giang Bắc.
Tưởng bội hoàn, đêm trăng trở lại, hóa thành nhánh hoa u độc.
Chuyện xưa nơi thâm cung một phen hồi tưởng, người nọ chợt ngủ sâu, giữa phi tần hoa lục.
Đừng để như xuân phong, không hình không tiếng, mãi một đời vùi sâu lầu vàng.

……

Đôi mi thanh tú phong cốt phi phàm, đồng tử là nhu hoa toái ngọc, sóng mắt lưu chuyển, đôi môi mọng, hàm răng trắng, lời ca ngọt ngào. Ánh mắt mắt đột nhiên lộ nhu tình, tia nhìn sáng ngời, “Phức Nhã!” Hắn thanh âm rung động hô một câu, khiến nữ tử đang nhẹ giọng ngâm nga chợt hoàn hồn, một đôi tay mạnh mẽ gắt gao đem nàng vào lòng, nàng cứng người tại chỗ, một chút cũng không dám động, chỉ có thể mở to hai mắt nhìn hắn từ từ siết chặt mình vào lòng.

Hắn tựa đầu, chôn vào cổ nàng, dụi vào tóc nàng, khàn khàn nói, “Nàng rốt cuộc đã trở lại, ta biết nàng nhất định không để ta lại cô đơn một mình.”

Nàng cảm giác có một giọt nước mắt lạnh lẽo rơi lên gáy, dọc theo da thịt chảy xuôi, nàng không khỏi một trận run rẩy, “Hoàng Thượng…… Nô tỳ là Hiệt phương viện Tô Tiệp dư, Tô Tư Vân.”

QUYỂN 3 – HOÀN

Advertisements

3 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 31.6”

  1. Sung Hyo Ri nói:

    Lâu rui muội mới vào lại,cảm xúc khác hẳn lúc truớc. Thât la hay khi tỷ bận nhiều việc mà vẫn duy trì đến hôm nay. Cảm ơn ty nhiêu,muội sẽ vẫn ủng hô ty

  2. nguyenngoc nói:

    cúi cùg cũg có truyện đọc, thak ss nhìu

  3. Thu nói:

    Cảm ơn bạn đã dịch. Mình thấy lýdo KH giết mẹ hơi khiên cưỡng. Lại hiện một ng thay thế Phức Nhã rồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s