Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 35.3

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Khuynh thế hoàng phi – Nhân sinh như chích sơ tương kiến

Quyển 4: Tố oản cửu khuyết oanh chỉ nhu

Chương 4: Nhất triêu vi tú nữ

Thần võ cao ngất, cung điện nguy nga.

Hoa bay đầy trời, hoa rơi ngập đất, một bước chân mà sải ngang qua trăm xác hoa.

Chúng tú nữ tiến cung được đại thị nữ bên cạnh Hoàng Thượng – Lan Lan và U Thảo dẫn nhập Ninh Tú cung, sắp xếp lưu lại đó. Đã nhiều năm không gặp, ta đã không còn nhìn thấy cỗ hồn nhiên trong sáng trong mắt các nàng năm xưa nữa, là cái cung điện này đã mài mòn đi sự thiên chân vô tà của hai nàng sao?

Lan Lan đang cầm trong tay một quyển sách nhỏ ghi nhớ tên các tú nữ, bắt đầu phân phối lại sương phòng, khi nàng đọc đến hai cái tên “Đa La, Phức Nhã……” chợt nhíu nhíu mi tâm, nặng nề đọc lại một lần, “Phức Nhã?”

Ta cùng với Nạp Lan Mẫn từ chúng tú nữ thưa thớt đang ngồi đứng dậy, “Là chúng ta.”

U Thảo đột nhiên vươn ngón trỏ hoảng sợ chỉ vào người ta, “Ngươi…… Ngươi……”

“Ta là tú nữ được tiến cung lần này – Phức Nhã, nàng là tỷ tỷ của ta – Đa La.” Ta liền đánh gãy lời của nàng, dùng ánh mắt ý bảo nàng lúc này đang có rất nhiều ngoại nhân xung quanh, U Thảo không dám tin liền nhìn ta đánh giá từ trên xuống dưới.

Thay thế cho U Thảo, Lan Lan liền có vẻ bình tĩnh rất nhiều, nàng bình tĩnh nói: “Hai người các ngươi trụ tại gian phòng này.”

Chúng ta bước vào phòng, lúc đóng cửa cũng không khóa, chừa lại một cái khe hở. Trong thời gian chưa tới một tuần trà, Lan Lan cùng U Thảo liền lén lút lưu tiến vào, vừa thấy ta liền đồng loạt chồm lên, cho ta một cái ôm thật to, “Tiểu thư…… Ngài đã trở lại!”

Ta bị các nàng thình lình làm một hành động nhiệt tình như vậy liền đứng đơ người, không biết làm sao. Nạp Lan Mẫn bên cạnh đầu tiên là biểu tình nghi hoặc, sau chuyển thành che miệng cười khẽ.

U Thảo ôm ta càng chặt hơn, nàng nói: “Từ lần trước tiểu thư thoát đi, ta cứ nghĩ rằng sẽ không còn được gặp lại ngài.”

Lan Lan càng không ngừng gật đầu, “Tiểu thư vì sao phải trốn?”

“Bởi vì Liên Thành miệng thì nói không tính toán gì hết, nhưng lại muốn sắc phong ta.”

Các nàng hai người nhìn nhau, cùng kêu lên: “Hoàng Thượng chưa từng nói qua muốn sắc phong ngài a!”

Ta đứng lặng tại chỗ, không có? Như vậy Linh Thủy Y…… Nguyên lai ta vẫn là bị nàng lừa.

Tự giễu cười, không nghĩ tới đây chỉ là một màn hiểu lầm, chỉ một màn hiểu lầm mà hại ta một phen quá thảm. Nếu không xảy ra cớ sự đó, ta như trước vẫn ở Chiêu Dương cung, căn bản sẽ không bị hủy dung, lại càng không phải thấy Vân Châu chết thảm, cũng sẽ không hãm hại Kì Tinh, còn có…… bị người ta yêu nhất lợi dụng. Hết thảy mọi chuyện, đều do một tay Linh Thủy Y ban tặng!

“Tiểu thư, lần này tới Dục Quốc là gặp Hoàng Thượng sao? Nô tỳ hiện tại phải đi bẩm báo Hoàng Thượng, ngài nhất định sẽ……” U Thảo dứt lời liền hướng ra ngoài chạy mất. Ta lập tức gọi nàng trở lại: “Đợi chút, trước khi gặp Liên Thành, ta muốn các ngươi giúp ta làm một chuyện.”

Giờ Tuất, vạn vật trở lại với yên tĩnh, mây đen che khuất vầng tế nguyệt.

Hoàng Hậu nội điện nguyên bản thê ám đột ngột đèn đuốc sáng trưng, tiếng thét chói tai liên tục vang lên.

Ta một bên từ Hoàng hậu điện chạy ra, một bên cười to sảng khoái. Cứ nghĩ đến vừa rồi biểu tình kinh hãi của Linh Thủy Y khi vừa nhìn thấy ta, ta liền phi thường thống khoái.

Ta nhờ Lan Lan cùng U Thảo giúp ta dẫn thị vệ cùng nô tài bên ngoài cửa cung của Linh Thủy Y đi khỏi, sau đó vụng trộm lẻn vào tẩm cung của Linh Thủy Y, dùng thanh âm u oán thì thầm bên tai nàng – lúc này đang say sưa ngủ: “Linh Thủy Y, trả mạng cho ta ….”

Nàng lập tức từ trong mơ ngủ bừng tỉnh, vừa nhìn thấy ta, chỉ kịp hét chói tai một tiếng liền ngất đi. Khi đó ta nghĩ muốn một đao chấm dứt nàng, nhưng lý trí nói cho ta biết, không thể xúc động. Ta đến Dục Quốc mục đích không phải để giết Linh Thủy Y, mà là phục quốc. Ta vẫn có cơ hội đối phó với Linh Thủy Y, chỉ cần ta ở bên tai Liên Thành nói vài lời, đem gian tình của nàng và Liên Dận vạch trần, nàng liền xong đời.

Ta thở hổn hển chạy đến ngồi bên một tiểu hồ gần Hoàng hậu điện, từ trong nước có thế nhìn thấy gương mặt đáng sợ do ta dùng máu gà tạo thành, ngay cả ta cũng bị chính mình hù đến chết khiếp, cũng khó trách Linh Thủy Y sợ tới mức ngất đi. Đưa tay hắt nước lên rửa mặt, đem vết máu tẩy đi, nhiều lần đánh giá không còn lưu lại vết máu, ta mới yên tâm đứng dậy rời khỏi.

Advertisements

7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 35.3”

  1. tieu dung viết:

    nàng muôn năm

  2. Danlinh viết:

    Up nua di ban minh thich lam chuong 35.4 ban up nhieu hon gap doi chupng 35 .3 mot chut duoc neu duoc thi xin cam on ban

  3. Danlinh viết:

    Up nua di ban minh thich lam chuong 35.4 ban up nhieu hon gap doi chupng 35 .3 mot chut duoc neu duoc thi xin cam on ban thanks you

  4. Shim MinNa viết:

    Tỷ tỷ cũng lắm trò thật đấy! Kakakaka sắp gặp đc thành ca rồi! Vui quá~

  5. loan viết:

    cam on ban nhe…mjnh mong som duoc doc chap moi lam

  6. giang viết:

    that mong cho chuong moi.^.^


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s