Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 35.4

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Khuynh thế hoàng phi – Nhân sinh như chích sơ tương kiến

Quyển 4: Tố oản cửu khuyết oanh chỉ nhu

Chương 4: Nhất triêu vi tú nữ

Vừa quay đầu lại, một cái bóng đen xuất hiện trước mắt ta, ta sợ tới mức liên tục lui về phía sau, không để ý liền một chân bước hụt, cả người rơi tỏm xuống hồ, bọt nước văng lên tung tóe khắp nơi. Ta chìm một lát, uống đầy một bụng nước mới có thể định thần trụ vững thân thể. Còn chưa kip có phản ứng gì khác, thân ảnh kia đã từ trên bờ nhảy xuống, khiến mặt nước một lần nữa văng bọt tung tóe, hắn gắt gao ôm lấy thân thể ướt sũng của ta.

Ta cười khan vài tiếng, nhìn Liên Thành lúc này đã đồng dạng ướt sũng với mình, “Thật ra ta biết bơi.”

Liên Thành bị những lời này của ta biến thành dở khóc dở cười, sau đó đồng tử tuyệt mỹ của hắn đột nhiên trầm xuống, “Nghe nói Kỳ Quốc đang tìm kiếm tung tích của nàng khắp nơi, không nghĩ tới nàng sẽ đến Dục Quốc.”

Ta ra vẻ thoải mái mà mà nở một nụ cười, lại lung tung lau đi bọt nước trên mặt, tuy nhiên không nói lấy một lời.

Hắn cũng không tiếp tục truy vấn mà trước tiên dẫn ta hướng về phía bờ hồ. Chúng ta toàn thân đều ướt đẫm, từ mặt mũi, tóc tai đến y phục đều nhỏ giọt, thật rất buồn cười.

Hồng hạnh đầu cành bay theo gió, nhành liễu hiu quạnh lối cô liêu.

Bích thiên bách thủy trời yên tĩnh, trên mỗi tầng không mây lãng du.

Liên Thành bước từng bước thật chậm trên con đường mòn dài hẹp, hắn hỏi: “Ta nghe nô tài nói Hoàng hậu điện có nữ quỷ đến nháo, nữ quỷ kia hẳn là nàng?”

Một tiếng cười khẽ rời khỏi miệng, “Người hiểu ta không ai bằng Liên Thành.”

“Thật không nghĩ tới, nàng còn có thể khôi phục dung mạo, không biết là ai có thể có y thuật cao minh như vậy, có thể giúp nàng.” Hắn bước chân đạp lên từng phiến lá rụng, phát ra tiếng vang liên tục, “Nàng cùng hắn cãi nhau?”

Nghe lời này của hắn ta bất giác buồn cười, nếu chỉ đơn giản là cãi nhau thì mọi chuyện đã tốt đẹp biết bao, “Ta cũng không biết phải nói từ đâu.”

Hắn cũng không tiếp tục truy vấn, lúc đi ngang qua một gốc liễu thụ, tùy tay hái xuống một nhành liễu hiệp đặt ở đầu ngón tay đùa nghịch,“Vậy nàng đến đây vì mục đích gì?”

“Cho ngươi gặp một người, Vương phi của Nạp Lan Kỳ Vẫn.”

Hắn thần sắc không thay đổi, đợi câu tiếp theo của ta. Vì thế ta tiếp tục nói,“Kỳ Quốc đế vị vốn là nên thuộc về Kỳ Vẫn, nay hắn chỉ cần một cái thế ở sau lưng để duy trì thế lực cường đại của mình, hắn hy vọng cùng ngươi hợp tác.”

“Nàng có biết bản thân đang nói cái gì không?” Hắn thanh âm như trước không thay đổi, “Nàng muốn ta liên thủ cùng Nạp Lan Kỳ Vẫn đem Nạp Lan Kỳ Hữu kéo hạ khỏi ngôi vị hoàng đế, ta cứ nghĩ là nàng yêu hắn.”

Cước bộ của ta dừng một chút, sau đó lại tiếp tục đuổi theo cước bộ của hắn, “Ta vô tâm nhúng tay ân oán năm xưa của hai ngươi, ta chỉ muốn phục quốc, bất luận phải trả giá bao nhiêu đại giới.”

“Nếu muốn phục quốc, Nạp Lan Kỳ Hữu có năng lực đó hơn ta. Hơn nữa, chỉ cần nàng mở miệng, hắn liền có thể ngay lập tức xuất binh phạt Hạ, bất luận thành bại, đều không nuối tiếc.”

Bộ pháp của ta lúc này đình trệ tại chỗ, rốt cuộc không thể đi tiếp, “Dục, Hạ nhị quốc đã thuộc sở hữu của Kỳ Quốc, nếu ngươi tùy tiện đối Hạ Quốc dụng binh, liền công nhiên bại lộ dã tâm của bản thân, Kỳ Quốc tuyệt đối sẽ không cho phép ngươi tự ý đoạt Hạ Quốc về tay mình. Lúc này Kỳ Quốc sẽ án binh bất động không lý đến mọi thứ, cũng như trận chiến ở Âm sơn năm xưa, xuất binh tướng viện. Cho nên, muốn tiêu diệt Hạ Quốc, chỉ có trước diệt Nạp Lan Kỳ Hữu. Đạo lý này ngươi không thể không hiểu.”

Cước bộ cũng tùy theo ta mà dừng lại, trên mặt như trước mang theo nụ cười khả nhân, “Ta không biết nàng cùng Nạp Lan Ky Hữu đã xảy ra chuyện gì, cũng không muốn hỏi nhiều. Nàng nay đã đi vào Dục Quốc, ta sẽ bảo hộ nàng.” Thanh âm của hắn phiêu nhiên lọt vào tai ta, “Nhưng, lúc này đây ta sẽ lưu nàng lại bên người, không bao giờ buông tay thêm một lần nữa.”

Vẫn nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của hắn, mà ánh mắt hắn lúc này đã phiêu nhiên tại viễn phương, có chút không thể nắm bắt. Ta trầm mặc rất lâu sau đó, đến lúc trong thiên địa chỉ còn lại có tiếng gió phất qua, hòa cùng lá tạo thành công hưởng, ta đã đưa ra quyết định của chính mình,“Ta đáp ứng ngươi.”

Hắn như trước không quay lại nhìn ta, “Thật sự hiểu rõ rồi chứ? Là cả đời.”

Ta khẳng định gật mạnh đầu,“Phải, là cả đời.”

Hắn bên môi xuất hiện một tia mỉm cười, cười đến làm người ta mê muội, nhưng đằng sau tiếu ý đó, ta cảm nhận được điều gì đó vô cùng chua xót. Ánh mắt ảm đảm của ta như bị kìm hãm, đối với Liên Thành, ta đã có một món nợ.

Theo từ lúc hắn nhận lời ta “bốn năm phục quốc”, ta liền nhất định cả đời này nợ hắn.

Advertisements

5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 35.4”

  1. Shim MinNa nói:

    Thanks editor nhiều! Thấy thông báo Mail là em lao vào ngay!
    Thương Liên thành quá à!

  2. Mạc song nguyệt nói:

    Ôi! Cảm động

  3. Danlinh nói:

    Hay lam thanhks you pots nua di


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s