Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 36.3

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 4: Tố oản cửu khuyết oanh chỉ nhu

Chương 5: Nhật nguyệt tinh, Thần phi

Ta đến Dục Quốc đã tròn bốn tháng, các nô tài trong cung đều sau lưng ta to nhỏ bàn chuyện. Có người nói ta rất được Hoàng Thượng sủng ái, bởi vì Liên Thành mỗi ngày đều đến Chiêu Dương cung; Có người nói ta căn bản không hề được Hoàng Thượng chiếu cố, bởi vì Liên Thành chưa từng qua đêm lại Chiêu Dương cung. Ta thản nhiên tiếp nhận mọi phê phán cùng dò xét của tất thảy mọi người, hậu cung cho tới bây giờ đều là như thế, bọn họ không nghị luận về ta, ta mới cảm thấy kỳ quái.

Hoàng hậu không lui tới chỗ ta, cũng không tiếp tục làm khó dễ ta. Ngược lại chính là Thái Hậu, khi bà nhìn thấy ta, gương mặt cấp tốc thay đổi, rồi cũng cấp tốc trở về nguyên bản, nhưng lại trước mặt chúng phi tần cùng nô tài không chịu nhận chén trà thỉnh an của ta, phẫn nộ phẩy tay áo bỏ đi. Từ đó về sau Liên Thành nói với ta, về sau không bao giờ cần đến chỗ Thái Hậu thỉnh an nữa, an tâm ở Chiêu Dương cung, tuyệt không làm khó ta.

Mấy ngày này ta cũng đến gặp qua Nạp Lan Mẫn mấy lần, nàng có thể nói vô cùng nhàn tản, cả ngày không cắt giấy làm diều thì cũng mở tranh thêu hoa. Mỗi lần ta đến chỗ nàng, hai chúng ta liền ngồi suốt một ngày trời, cùng nàng nói chuyện phiếm tâm tình khiến ta thực thoải mái, bởi vì nàng nữ nhân vừa lương thiện lại hiểu lòng người. Ta rất muốn cầu Liên Thành hạ lệnh cho nàng đến Chiêu Dương cung ở cùng ta, nhưng ta biết, điều này không hợp quy củ, dù Liên Thành có đáp ứng, nàng vẫn là không tư cách trụ nhập Chiêu Dương cung. Nạp Lan Mẫn cũng không để ý, còn muốn ta về sau hạn chế đến chỗ nàng, bởi vì miệng lưỡi của những người chốn hậu cung vẫn luôn đáng sợ.

Chiêu Dương cung thiên viện có một tiểu hồ, tên là “Ly Duyên hồ”, hai tháng nay nơi ta thường xuyên đến nhất chính là nơi đó, cứ ngồi xuống là ngồi suốt nửa ngày. Ở đó, ta có thể hưởng thụ im lặng, nghe hồ nước nhộn nhạo, nghe bách điểu cùng nhau cất tiếng hót, nhìn cảnh vật lá bay tán loạn, rơi rụng trong làn gió thu.

Lan Lan nói:“Chủ tử, nên dùng bữa tối.”

Ta mông lung đưa mắt phiêu đãng nhìn qua hồ nước, soi bóng một vòng ánh sáng từ chân trời cuối ngày thật tuyệt mỹ, ánh nắng chiều thật diệu dàng làm sao, “Đã là cuối thu rồi.” Vừa sắp đến ngày giỗ của phụ hoàng, mẫu hậu.

Lại là một trận lặng im, ta cũng không có ý sẽ đứng dậy rời đi, lại nghe thấy một tiếng,“Tham kiến Hoàng Thượng.” Ta chợt hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn Liên Thành, không có hành lễ. Thói quen trực tiếp kêu tên của hắn, thói quen ở trước mặt hắn làm càn, đây gần như là một loại thói quen.

Hắn ngồi xuống bên cạnh ta, cùng ta quan vọng một bờ bích thủy mờ mịt, loang lổ ánh nắng chiều,“Nàng có phải đang nhớ nhà?” Thanh âm hắn theo gió bay tới, thần sắc của ta cũng theo đó mà ảm đạm trầm xuống.

Hắn thấy ta không nói lời nào lại nói: “Ba ngày sau là hội săn mùa thu, ta định mang nàng đi cùng mình.”

“Ngươi nói thật chứ?” Ánh mắt của ta sáng ngời, nhìn hắn đến thực cảm tình.

Hắn cười nhẹ, “Như vậy, ngươi mới có thể vui vẻ.”

Tia sáng trong mắt ta dần thối lui, “Liên Thành, ngươi không cần đối tốt với ta như vậy. Tâm của ta đã không còn khả năng yêu thêm ai khác.”

Hắn nói: “Suốt hai tháng nay, nàng chưa từng cười qua lấy một lần. Ta chỉ là hy vọng nàng có thể vui vẻ.”

Vui vẻ là cái gì, ta đã sớm đã quên. Tâm của ta sớm bị kẻ khác đả thương đến vết máu loang lổ, vết thương không thể lành, nếu không phải còn có chấp niệm muốn phục quốc chống đỡ ta, sợ là đã sớm kiên trì không nổi. Từ lúc Dịch Băng cùng Ôn Tĩnh Nhược ngã xuống trước mặt ta là lúc, ta liền theo bọn họ mà đi. Liên Thành đối với ta rất hảo, ta vẫn luôn biết điều đó, nhưng là ta không thể yêu hắn. Ta bị người mình yêu tổn thương quá sâu đậm, tư vị đó như thế nào, hắn không thể biết được.

Hắn đột nhiên đổi đề tài, “Trời cũng sắp tối rồi, ta mang nàng đi thả đèn Khổng Minh.”

Ta nghi hoặc nhìn hắn, “Đèn Khổng Minh?”

Hắn nắm lấy tay ta, nhanh chóng kéo đi, “Thả đèn Khổng Minh cầu phúc, phụ hoàng, mẫu hậu của nàng ở trên trời có thể thấy.”

Ta theo lực đạo của hắn bị kéo đứng dậy, chỉ thấy hắn phân phó Lan Lan cùng U Thảo đi chuẩn bị đèn Khổng Minh. Không đến một canh giờ, các nàng đã khéo léo hoàn thành một chiếc đèn Khổng Minh, đem nó đến trước mặt chúng ta. Lúc này sắc trời đã gần khuya, một bầu trời điểm mãn ánh sao, khiến tầm mắt của ta cũng trở nên vi diệu.

Liên Thành đưa cho ta một cây bút, “Đem tâm nguyện của nàng viết lên.”

Ta tiếp nhận bút, lại thủy chung không hề động thủ. Liên Thành như có như không thở dài, hắn cũng cầm một cây bút khác, ở trên đèn viết gì đó. Nhìn hắn viết, tâm niệm của ta cũng vừa động, đề bút viết:

Phụ hoàng, mẫu hậu xin hãy phù hộ Phức Nhã sớm ngày hoàn thành đại nghiệp phục quốc.

Viết xong câu này, trong đầu lại hiện lên một ý niệm, bất giác đề bút viết xuống một dòng chữ: “Nguyện Liên Thành sớm ngày tìm được một nữ âu yếm.”

Ta thở một hơi, đem bút đưa cho Lan Lan, “Đã viết xong.”

Nhưng là U Thảo cùng Lan Lan vừa nhìn thấy những chữ ta viết, mặt biến sắc, “Chủ tử……”

Liên Thành đi đến bên cạnh ta, nhìn những chữ ta viết, sắc mặt như trước không thay đổi, lạnh nhạt cười, “Nàng thực đã suy nghĩ cho ta rồi.”

Ta cười lướt qua Liên Thành, nhìn chữ hắn viết ở một góc khác: “Phức Nhã được hạnh phúc.”

“Hạnh phúc……” Một nữ nhân không có khả năng làm mẹ có thể hạnh phúc sao? Cứ nghĩ đến vậy tâm ta liền ẩn ẩn đau.

Liên Thành tiếp nhận cây đuốc, đem châm, đèn Khổng Minh chậm rãi bay lên, mang theo cầu nguyện của ta bay lên trời cao. Ta cùng với hắn sóng vai nhìn chiếc đèn Khổng Minh chầm chậm bay lên cao, nhiều điểm ánh lửa cuốn chiếc đèn bay phiêu đãng, bỗng hốc mắt tuôn lệ nhòa, tầm mắt của ta đột ngột trở nên mơ hồ.


7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 36.3”

  1. Alicele nói:

    TEM, THANKS SIS SIS

  2. ngoclan nói:

    hay quá nàng ơi, nàng sớm cho ra những Chap mới nha ^^

  3. JW nói:

    Chỉ khi ở bên Liên Thành, Phức Nhã mới đc bình yên. Thanks bn nha.

  4. PL nói:

    hay qua bạn ah…thanks bạn nhiều nhé..

  5. Shim MinNa nói:

    Sao tỷ k yêu Liên Thành đi! Chỉ có ca ấy mới k làm tổn thương và mang lại hạnh phúc cho tỷ mà thôi!
    Thanks editor nhiều!

  6. tieu dung nói:

    hỏi thế gian tình ái là chi…hazz..

  7. Danlinh nói:

    Hay qua thanks verry much .ban cu up tiep di


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s