Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 37.4

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 4: Tố oản cửu khuyết oanh chỉ nhu

Chương 6: Bạch mã tiếu tây phong

Rừng núi muôn màu tươi đẹp, ý thu mang theo tình cảm ngọt ngào, trên cao những đám mây cô độc vắt ngang nền trời.

Liên Thành đem ta ôm chặt trong cánh tay mạnh mẽ và hữu lực, thúc ngựa vượt qua hàng hàng lớp lớp bụi cỏ choáng ngợp, tốc độ rất nhanh, gió thổi qua hai gò má, ta cơ hồ không thể mở mắt.

Chỉ nghe Liên Thành lớn tiếng hỏi: “Nàng cùng ngay Liên Dận từng có chuyện gì?”

“Không thích hắn, rất giả.” Ta vốn nghĩ sẽ nói với hắn chuyện Liên Dận cùng Linh Thủy Y có gian tình, nhưng tính đi tính lại, đây không phải là một hành động sáng suốt. Ta căn bản không có chứng cớ, cho dù Liên Thành tin, những người khác sẽ tin sao?

Hắn lại nói: “Còn vì một mũi tên vô tâm bắn lệch ban nãy mà tức giận?”

“Phải nha.” Ta bất đắc dĩ thừa nhận.

Hắn một trận cười khẽ, “Việc đó chỉ là ngoài ý muốn, Nhị đệ làm sao dám cố ý gia hại nàng.”

Nghe được những lời này của hắn, ta không còn gì để nói nữa, chỉ có trong lòng thầm thở dài. Liên Thành đối đệ đệ tựa hồ không có phòng bị, là do Liên Dận che dấu rất hảo, hay là Liên Thành quá mức tin tưởng hắn?

Cũng không biết chạy bao lâu, Liên Thành rốt cục cho ngựa dừng lại. Chúng ta đặt mình ngồi giữa biển cỏ lau cao quá eo, nhìn lên bầu trời xanh trong tĩnh lặng, mây trắng vạn dặm, nhạn bay không để lại vết tích, thiên sơn trùng điệp.

Hôm nay, mọi trầm tích nặng nề vốn không cách nào hóa giải trong lòng ta phút chốc trở thành hư không, hô hấp từng ngụm không khí trong lành nhất thiên địa, lòng ta chợt nổi lên vui sướng không tên.

“Mắt nhìn thấy nàng sống những ngày u buồn vừa rồi, ta càng xác định việc cùng nàng đi săn là chính xác.” Liên Thành mỉm cười ngả lưng nằm xuống giữa biển cỏ lau, ta quay đầu nhìn vẻ mặt vui mừng của hắn, trong lòng trừ bỏ cảm kích vẫn là cảm kích.

“Thật sự rất vui vẻ, này, đây mới thực sự là những ngày tháng ta luôn muốn theo đuổi.” Hai tay ôm chân, tóc theo gió đung đưa cùng những bông cỏ lau, “Vì sao ngươi chưa bao giờ hỏi ta cùng Kỳ Hữu đã xảy ra chuyện gì?”

“Ta không muốn xát muối thêm vào vết thương của nàng. Ta đang đợi, đợi một ngày nàng chủ động nói cho ta biết.” Hắn vẫn như cũ giữ nguyên nụ cười trên mặt, ta mới phát hiện, hắn ở trước mặt ta, tựa hồ vẫn luôn duy trì này nụ cười ấm áp mà sủng nịch này, hắn …. chỉ vì một mình ta mà cười.

Ta trầm mặc một lúc lâu, trong thiên địa duy chỉ còn lại tiếng gió, ta rốt cục mở miệng kể ra đau xót mà suốt nửa năm qua ta chưa từng dám đề cập lại.

“Nạp Lan Kỳ Hữu, hắn lợi dụng tình yêu của chúng ta.”

“Hắn đợi ta đến hoàng lăng tế Kỳ Tinh, lại trên bội đao hạ độc, chỉ vì muốn giá họa Đỗ Hoàng hậu, dùng cách đó khuếch trương thù hận của ta, muốn trợ hắn diệt trừ hậu hoạn không thể không trừ là Đỗ gia. Tuy rằng độc kia có giải dược, nhưng là ta hận hắn lợi dụng sự tín nhiệm của ta dành cho hắn. Nhưng chuyện này, ta có thể tha thứ, bởi vì hắn là đế vương.”

“Hắn cố ý sai người dẫn ta đến một phế uyển, để ta phát hiện Tĩnh phu nhân cùng Dịch Băng có gian tình, muốn mượn tay ta tru diệt bọn họ. Đến lúc đó còn có lý do cho ta càng nhiều sủng ái, đem đẩy đến trước vực sâu lộng gió, đẩy ta lên đỉnh cao nhất của quyền lực, dùng ta để chia cắt thế lực của Đỗ gia, củng cố hoàng quyền của hắn. Chuyện này, ta cũng có thể tha thứ, bởi vì hắn là vua của một nước.”

“Duy chỉ có một việc mà ta mãi không bao giờ có thể thuyết phục bản thân tha thứ cho hắn. Hắn sai người bỏ xạ hương vào trà ta dùng hàng ngày, tước đoạt quyền lợi làm mẫu thân của ta. Sở dĩ ta không thể tha thứ, bởi vì hắn là trượng phu của ta, nếu ta có hài tử, hắn chính là phụ thân của hài tử.”

Khi định nói những lời này, ta cứ nghĩ bản thân sẽ thực kích động, kết quả ta lại bình tĩnh một cách thần kỳ. Nguyên lai ta có thể kể lại những việc Nạp Lan Kỳ Hữu đã làm với ta mà vẫn có thể giữ bình tĩnh đến vậy.

Liên Thành thủy chung vẫn không nói lấy một câu, chính là cả người lâm vào trầm mặc.

Ta chua xót cười, “Ta thực buồn cười, đúng không?”

Hắn đang nằm thẳng đột ngột đứng dậy, gắt gao đem ta ôm vào trong lòng, khí lực rất lớn, rất mạnh mẽ. Ta giãy không ra, chỉ có vùi đầu vào giữa lồng ngực hắn.

Hắn hoạt kê nói: “Ta – Liên Thành xin thề, vĩnh viễn sẽ không để nàng phải chịu đựng thêm bất kỳ nỗi đau nào nữa.”


8 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 37.4”

  1. Amex nói:

    Yeu mot nguoi la lam cho nguoi ay hanh phuc ma khong hoi dap! Cam on nang!!!

  2. be heo nói:

    yeu a Lien Thanh wa … ! tinh yeu la cho di ma ko can nhan lai – la hy sinh ma van cam thay hanh phuc ! thanks Nang nhieu nha …

  3. Alicele nói:

    Tai sao cung la de vuong ma tinh yeu cua anh Lien Thanh khac han Ky Huu. Oi, tai vi Lien Thanh qua’ hoan hao hay vi Ky Huu qua’ tham lam quyen luc ???
    Thanks sis sis

  4. JW nói:

    Ôi mình iu Liên Thành mất rồi. Thanks nàng nhìu

  5. Shim MinNa nói:

    Liên Thành ca! muội yêu huynh! hãy chấp nhận tình cảm của muội đii!!!! :))

  6. may nói:

    Phuc Nha ve sau co yeu Lien Thanh khong nhi?


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s