Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 37.5

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 4: Tố oản cửu khuyết oanh chỉ nhu

Chương 6: Bạch mã tiếu tây phong

Ta không có rơi lệ, chỉ đờ đẫn nhìn chăm chú về phía xa, những việc giấu trong lòng lâu như vậy, rốt cuộc cũng có thể nói ra, thật sự thoải mái rất nhiều.

“Ta biết, nàng luôn mong muốn được sống những tháng ngày bình thường, thứ đó ta không đủ sức cho nàng. Nhưng ta có thể cùng nàng sáng sáng thức dậy cùng thưởng thức ánh bình mình phía đông chân trời, cùng nàng dựa vào nhau nhìn bình minh dần hóa hoàng hôn. Nhàn hạ có thể cải trang đi tuần, đi khắp sơn xuyên, tỉnh phủ ngắm nhìn cẩm tú sơn khê, ngâm xướng cửu ca. Đây là tất cả những điều ta có thể vì nàng mà làm.” Thanh âm của hắn như từng cỗ gió mát thổi vào tâm ta, lời hắn nói…… thật sự làm cho ta mong đợi, nhưng là, ta thật sự có thể có được ngày tháng như vậy sao?

Có lẽ ta có thể ở trên người Liên Thành tìm kiếm một bến bờ ấm áp, dưới vòng tay một kẻ quân lâm thiên hạ như Liên Thành để tìm một nơi mà ta thực sự thuộc về, sống nốt quãng đời còn lại. Nhưng là, thật sự có thể chứ? Ta thật sự có thể đem tất cả yêu hận dành cho Kỳ Hữu quên đi?

Sau đó, cả hai chúng ta đều không nói chuyện, hắn gắt gao ôm lấy ta, ta tựa vào lòng hắn, lắng nghe tiếng tim hắn đập, mạnh mẽ và hữu lực, mãi đến khi ánh hoàng hôn ánh đỏ cả một góc chân trời, vầng thái dương khuất dạng, bách kỵ lúc này từ xa vội vàng chạy tới, hắn mới buông ra ta.

Ta bắt gặp ánh mắt khác thường của Hy và Liên Dận liền có chút xấu hổ, hai người bọn họ cũng không nhiều lời, cung kính đem chúng ta nghênh hồi chủ trướng.

Liên Thành đi phía trước, ta yên lặng bước theo sau hắn. Dọc theo đường đi, ai ai cũng không lên tiếng, im lặng đến quỷ dị.

Ban đêm, Bách kỵ vây quanh lửa trại nướng thịt sơn dương, thỏ săn được ban sáng, ngâm nga quân ca, rất náo nhiệt. Liên Thành cùng bọn họ ngồi chung cộng thực. Ta vì không muốn ăn nên nằm trong quân trướng, không tham gia náo nhiệt cùng bọn họ. Nội trướng tối đen một mảnh, ta trợn tròn mắt suy tư suốt mấy canh giờ liền, tâm thần hỗn loạn dị thường. Không nên đắm chìm trong nhu tình của hắn, ta đã không còn tư cách được yêu thương.

Nghe thấy một trận tiếng bước chân bước về phía này, ta lập tức nhắm lại hai mắt, làm bộ ngủ say. Mãi đến khi tiếng bước chân dần dần tới gần, cuối cùng dừng lại bên giường ta. Ta khẩn trương đến mức hô hấp dừng lại trong một khoảnh khắc, hy vọng hắn có thể rời đi nhanh một chút.

Một trận cười khẽ truyền đến, “Nghẹn lâu như vậy không khó chịu sao?”

Nghe hắn nói như vậy, ta dùng sức thở ra một hơi, mở to mắt đối diện một đôi ám dạ thê mị đồng. Lúc này đối mặt cùng Liên Thành ta lại khẩn trương tột độ, cùng hắn quen biết nhiều năm như vậy, ta chưa từng sinh ra cảm giác khẩn trương, hôm nay lại đột ngột xuất hiện.

Ta bật dậy, mất tự nhiên cười khẽ, “Bên ngoài náo nhiệt như vậy, như thế nào chỉ đi một lúc đã về?”

“Ở đó không có nàng, không có ý nghĩa.” Hắn ngồi xuống mép giường, “Nàng đang trốn tránh ta sao?”

Thanh âm của ta đột ngột đề cao, “Ta vì sao phải trốn ngươi a?”

“Nàng như vậy là giấu đầu hở đuôi.” Hắn nhẹ nhàng vuốt ve tóc ta, “Nàng có muốn đi thăm phụ hoàng, mẫu hậu của nàng?”

Mâu quang của ta phút chốc trở nên ảm đạm, “Đương nhiên muốn.”

“Ta đây mang nàng đi Hạ Quốc.”

Lời này của hắn vừa rời khỏi miệng, ta lập tức ngẩng đầu, kinh dị nhìn hắn, “Ngươi nói cái gì, ngươi muốn dẫn ta đi Hạ Quốc?”

Hắn vuốt cằm, ta lập tức lắc đầu, “Không được, ngươi là Dục Quốc hoàng đế.”

“Chúng ta có thể vụng trộm rời khỏi quân trướng, thoát khỏi Bách kỵ, sẽ không khiến cho Hạ Quốc chú ý.” Hắn dứt lời, ta liền trầm mặc mà do dự, hắn lại nói, “Ta biết nàng nhớ bọn họ, cho nên Thu liệp lần này cũng chỉ là cái cớ, ta chính là muốn mang nàng về Hạ Quốc gặp phụ hoàng, mẫu hậu của nàng. Tính thời gian, nàng đã hơn sáu năm chưa trở về.”

Hai ngón tay của ta dây dưa đan vào nhau, nội tâm cũng thập phần giãy dụa, chúng ta nếu lúc này rời đi, bị kẻ khác phát hiện nhất định thập phần nguy hiểm. Trừ phi…… Liên Hy. Ta lập tức mở miệng nói: “Nếu chúng ta biết thuật dịch dung thì tốt rồi……”

Hắn mỉm cười vuốt ve mái tóc ta, “Hy chính là dịch dung đại sư cao tay, ngươi nếu lo lắng, chúng ta dẫn hắn đi cùng.”

Ta giả bộ kinh ngạc hỏi: “Hắn có thể dịch dung sao? Nếu vậy, chúng ta có thể an tâm đi Hạ Quốc.”

Ta cùng với Liên Thành trong trướng bàn luận về kế hoạch đến Hạ quốc lần này, mãi đến đêm khuya vắng vẻ, bên ngoài chỉ còn lại có mấy tiểu đội binh lính tuần tra, chúng ta mới chuồn êm ra ngoài cùng Liên Hy hội hợp, cưỡi ngựa chạy như bay giữa màn đêm đen kịt. Phía chân trời thấp thoáng những ánh sao li ti, Liên Thành ôm ta cưỡi chung một con ngựa.

Ta mới phát giác được, tựa vào lòng hắn là một cảm giác an toàn đến nhường nào. Dụng tâm hắn đã dành cho ta, ta đều ghi nhớ trong lòng hết thảy, nói không cảm động là gạt người. Nhưng mà, chẳng thể thay đổi được, ta chính là …. đã cảm động rồi.


4 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 37.5”

  1. Shim MinNa nói:

    tem! tem * xé tem *

  2. Shim MinNa nói:

    Yêu rồi! Yêu rồi! Em đã bảo mà chị hãy yêu anh đi, thành ca là cực phẩm đấy ạ!! :))

  3. Amex nói:

    Nhưng mà cũng có yêu được đâu vì lòng đã dành hết cho người cũ rùi! Tiếc thay!!!

  4. heomap nói:

    hi vong Lien Thanh se co duoc tinh yeu cua Phuc Nha. Nuoc chay da mon ma , tam chan tinh cua Lien Thanh se cam dong duoc Phuc Nha.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s