Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 38.1

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữThái Thanh, Thiên Nguyệt

Beta: Thiên Nguyệt

Quyển 4: Tố oản cửu khuyết oanh chỉ nhu

Chương 7: Huyết nhiễm kinh tình kiếp

Hạ quốc

Ta cùng với Liên Thành dưới tài nghệ hóa trang của Liên Hy, liền trở thành một đôi phu phụ trung niên bình thường, tuổi tác trên dưới 40, mà Liên Hy lại còn sắm vai con trai của hai chúng ta nữa. Dọc theo đường đi, ta không ngừng dùng khẩu khí mẫu thân mà gọi hắn là “Hy nhi”, khiến cho Liên Thành một trận cười to, Hy cũng bày ra một bộ mặt ngượng ngùng khó coi. Mà ta vẫn cứ như trước làm theo ý mình gọi hắn “Hy nhi”, hắn liền đi thẳng không thèm nhìn ta nữa.

Liên tiếp mấy ngày bôn ba, hai người bọn họ thể lực xem chừng vẫn còn dư dả, ta trái lại mệt muốn ngã quỵ, xương cốt toàn thân lỏng lẻo rã rời. Liên Thành nhìn thấy ta bộ dạng thảm thương như vậy, liền bao hai gian phòng hảo hạng ở một căn khách điếm, cùng chúng ta nghỉ lại.

Ban đêm, đường phố Hạ quốc rất là náo nhiệt, đoàn người đi dạo chơi chen chân nhau trên đường lớn thênh thang xem ra có vẻ hơi chật chội. Ta hồ náo với Liên Thành đòi xuống phố xem náo nhiệt, hắn liền yêu chiều nắm tay ta đi ra khỏi khách điếm. Tay trong tay với hắn như vậy dấy lên trong lòng ta một cảm giác ấm áp, ban đầu có chút cứng nhắc gượng gạo, sau liền chuyển thành thoải mái tự nhiên. Ta cùng hắn ung dung dạo bước giữa đoàn người, cực kỳ giống một đôi phu thê ân ái.

Cũng đã nhiều năm rồi ta không còn được bước đi trên con đường quen thuộc này. Lại nhớ một lần kia đã từng cùng hoàng huynh lẻn trốn ra khỏi cung, bị đích thân phụ hoàng thân chinh bắt trở về. Ta biết, khi đó người hẳn là xiết bao lo lắng ta và hoàng huynh sẽ gặp chuyện không may, dù sao chúng ta căn bản không hiểu được đạo lý đối nhân xử thế. Bấy giờ, đã không còn giáo huấn của phụ hoàng, yêu thương của mẫu hậu, hoàng huynh. Sợ là ta sẽ lại sớm gặp phải độc thủ của hai vị hoàng thúc nữa đây.

Hai bên đường lớn treo đầy đèn lồng đỏ sáng rực khắp cả khu phố, ta kéo tay Liên Thành đến chỗ có nhiều người vây quanh, rất đông già trẻ nam nữ đều căng thẳng suy nghĩ giải câu đố. Từ trong miệng bọn họ ta biết được, đáp đúng câu đố đèn có thể được phần thưởng. Thế là hứng thú của ta liền nổi lên, cùng Liên Thành cộng giải đố đèn.

Một vị chưởng quầy cầm trong tay đèn lồng bắt đầu ra đề mục, “Đề đầu tiên: “Nhật lạc tinh xuất nguyệt đương đầu”, đánh một từ.”

Ta lập tức có đáp án, nhưng thanh âm còn chưa phát ra, chợt nghe một giọng nữ trong trẻo cất tiếng, “Tinh bỏ đi nhật, đương ở trên đầu nguyệt, chính là “sinh tiếu (con giáp)” hai chữ.”

Mọi người vừa nghe lập tức gật đầu, bừng tỉnh đại ngộ.

“Vị cô nương này đáp thật không sai, đề thứ hai: Tà dương như máu, đánh một loại hoa cỏ.”

Ta vừa định mở miệng, vị cô nương vừa rồi lại lên tiếng trước một bước, “Vãn lai hồng”.

“Cô nương lại đáp đúng rồi, đề thứ ba, nhất kiến chung tình, đánh một câu thơ Đường ngũ ngôn.”

Vì tránh cho nàng lại lần nữa đáp trước, ta nghĩ cũng chưa nghĩ thấu đáo liền thốt ra, “Tương khán lưỡng bất yếm (hai người nhìn nhau chẳng ngại ngùng).” Nhưng là lần này ta với nữ tử kia hai người cùng lúc thốt ra, thanh âm hỗn loạn giao nhau tại một chỗ, phá lệ vang dội.

Mọi người đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi, ta nghiêng đầu chăm chú nhìn vị cô nương kia, sắc mặt của ta nhất thời lộ vẻ bi thương, suýt nữa chân đững cũng không vững. Nàng ta. . . . . . Không phải chính là Tô Tư Vân sao, nàng như thế nào lại ở nơi này? Nếu nói nàng ta đang ở đây, thế còn Kì Hữu. . . . . .

Ta liền vội kéo tay Liên Thành muốn tránh đi, nàng lại tiến lên ngăn chúng ta lại, “Đại thẩm, không ngờ bà cũng có tài học xuất chúng, thực là chân nhân bất lộ tướng.”
Ta đè thấp thanh âm trả lời, “Cô nương tán thưởng quá lời, ta không dám nhận.”

“Vân nhi.” Một thanh âm nhàn nhạt chen vào giữa chúng ta, tay của ta một trận run rẩy, Liên Thành dùng sức nắm chặt lấy tay ta, cho ta dũng khí đối mặt.

Ta hạ tầm mắt, lùi về sau mấy bước, ánh mắt thủy chung nhìn chằm chằm xuống đôi giày thêu của mình, không nói gì.

Liên Thành nhẹ giọng nói, “Chúng ta đi thôi.”

“Hai vị cô nương xin đi thong thả, đây là quà tặng các ngươi đã giải được câu đố.”

Chưởng quầy đem đèn lồng hồ uyên ương đưa cho chúng ta, “Chúc phúc hai vị cô nương cùng với phu quân bạc đầu giai lão.”

“Cám ơn.” Liên Thành thay ta tiếp nhận, lên tiếng cảm tạ.

Mà Tô Tư Vân lại còn đem đèn lồng cầm trên tay ngắm nghía, cười thực ngọt ngào, “Hữu, có đẹp không?”

Hắn gật gật đầu, “Đẹp lắm. Đi thôi.”


7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 38.1”

  1. tieu dung nói:

    ôi cái chữ “tình” mang đến nhiều sóng gió trong cuộc đời.. mặc dù kỳ hựu đã từng đối xử như thế nào vs phức nhã đi nữa thì mình vẫn mong phức nhã và kỳ hựu là một đôi :((

  2. kinoko nói:

    bạn dịch tốc độ quá😄 thanks đã dịch

  3. nona1008 nói:

    Vỡ tim thật. :(( đọc đến đây ta chỉ muốn PN yêu LT đi cho xong! ==’
    Cảm ơn nàng nhìu nhé, dạo này ta bận nên ko ghé thăm nhà nàng thường xuyên dc. Hị hị vs tốc độ này chắc nàng sẽ hoàn 60 chap trong năm nay thôi. *^^*

  4. mit nói:

    Ban oi, sao chuong 38.2; 38.3, 38.4… Khong doc dc vay?

  5. leah2011 nói:

    tới hồi căng thẳng rùi, iu Liên Thành
    Thanks cưng đã edit ^_^

  6. Shim MinNa nói:

    Lâu rồi không lên, mới lên một phát thấy Liên tiếp 3 chương mới, ta hạnh phúc quá! Thanks editor nha!

    E hèm, cuối cùng Kỳ Hữu cũng lộ diện! Thành ca ác, muội ủng hộ huynh! Cố lên huynh à! Ngộ ái nị!🙂


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s