Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 38.5

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 4: Tố oản cửu khuyết oanh chỉ nhu

Chương 7: Huyết nhiễm kinh tình kiếp

Trong hai ngày này, liên tục ở cùng một chỗ với đám người Kỳ Hữu, trong lòng ta kinh sợ không thôi, làm chuyện gì ta đều thật cẩn thận, sợ chỉ cần không cẩn thận liền bị hắn nhận ra.

Mấy ngày nay ta phát giác qua những lời nói của bọn họ, Kỳ Hữu tinh thần vẫn thực sa sút, ánh mắt có chút tan rã hỗn độn, hắn tựa hồ còn chìm sâu trong suy nghĩ về người mẫu hậu chết dưới tay mình. Hơn nữa, hắn càng kiên định muốn thỉnh Kỳ Hạo hồi Kim Lăng. Ta không biết hắn có mục đích gì mà phải nhất quyết mời bọn họ trở về, nhưng theo ta thấy, hắn thực cô đơn. Bên người hắn bây giờ thật sự ngay cả một thân nhân cũng không có, trên thế gian hắn chỉ còn độc nhất vị ca ca này. Tuy rằng bọn họ từng đối địch, nhưng âu cũng là máu mủ tình thâm, đây là sự thật mà không ai có thể phủ nhận.

Hôm nay, Liên Thành rốt cục từ hôn mê đã thanh tỉnh trở lại, sắc diện hắn tuy vẫn tái nhợt như trước nhưng trên gương mặt tuấn mỹ đã có ý cười trở lại. Ta nhìn đến phi thường đau lòng, đã bị thương thành cái dạng này còn có tâm tình cười. Bưng chén thuốc màu đen đưa cho hắn, ta nói: “Uống nhanh đi, nhìn bộ dáng của ngươi hiện tại, có chỗ nào giống một bậc đế vương?”

Hắn đưa tay tiếp nhận dược, ta lập tức thu hồi bàn tay đang vươn ra, “Quên đi, vẫn là ta uy ngươi đi…… Nhìn bộ dạng ngươi bây giờ chẳng giống ngươi chút nào cả.”

Hắn bất đắc mỉm cười thu tay lại, “Thái độ của nàng bây giờ cũng thật không giống nàng tí nào.”

Ta không đáp, cũng không để ý đến hắn, cúi đầu thổi thổi chén thuốc còn nóng trong tay, lại dùng thìa múc lấy thuốc đưa đến miệng hắn, “Ngươi hảo hảo dưỡng thương nhanh một chút, còn mau chóng hồi cung.”
Hắn ngoan ngoãn nuốt vào một ngụm, vì thuốc quá đắng mà mi tâm chợt nhăn lại, “Nàng trở nên thực hung hăng.”

Ta trừng mắt liếc hắn một cái, lại múc thêm một thìa thuốc, “Ngươi nói lời vô nghĩa thực nhiều.”

Liên Thành lại cầm lấy tay của ta, dược hắt tay của cả hai chúng ta, hắn hỏi: “Nàng làm sao vậy? Đang giận ta?”

Ta cứng người tại chỗ, ngơ ngác nhìn dược thủy đen sóng sánh một màu trong chén, “Liên Thành, khi ta thấy hai thanh chủy thủ cắm sau lưng ngươi…… Ta thật sự rất lo lắng, nếu vì vậy mà ngươi không chịu tỉnh lại. Thì chẳng phải là ta đã hại ngươi sao…… Ta nợ ngươi quá nhiều, ta không muốn ngươi vì ta mà đánh mất cả sinh mệnh!!”

Hắn bỗng dùng lực kéo mạnh ta một cái, chén thuốc trong tay rơi xuống đất vỡ nát, ta bị hắn hung hăng kéo mạnh vào lòng, hắn thét lớn một tiếng. Ta biết đã động đến miệng vết thương của hắn, vốn muốn tránh thoát, hắn so với ta lại càng nhanh hơn, “Thực xin lỗi.”

Ta không dám giãy dụa nữa, sợ chỉ cần dùng sức một tí nữa sẽ động đến miệng vết thương của hắn, ta chỉ có thể im lặng dựa vào lòng hắn. “Ngươi thực xin lỗi cái gì? Từ đầu tới cuối đều là ta phải xin lỗi ngươi a.”

“Thật hy vọng ta có thể tiếp tục bệnh như vậy.” Hắn gắt gao giữ chặt đầu ta, để ta tựa sít sao vào lòng hắn, “Ta rất thích nhìn biểu tình tức giận của nàng, thích nhìn bộ dáng hung hăng của nàng đối với ta.”

Cửa đột nhiên bị người đẩy ra, chúng ta tề mục nhìn Hy đang vội vàng tiến vào, “Tối nay liền rời đi, thủ hạ của ta đã tới tiếp ứng rồi.”

“Gấp như vậy?” Liên Thành khó hiểu hỏi.

Hy thản nhiên nói: “Nếu không nhanh chóng rời đi, ta sợ lại gặp phải sát thủ, hơn nữa…… nơi này có người khiến chúng ta không thể ở lâu.”

Hắn tựa hồ ý thức được điều gì, thần sắc phá lệ ngưng trọng hỏi: “Ai ở chỗ này?”

Ta cứng ngắc đem hai chữ “Kỳ Hữu” nói ra, đổi lấy Liên Thành cười một tiếng, “Không nghĩ tới nàng và hắn lại hữu duyên như vậy. Ngay cả ở Hạ Quốc cũng có thể liên tiếp chạm mặt.”

Ta thản nhiên lảng tránh lời nói này của hắn, chỉ nói: “Nếu phải rời khỏi, ta phải hướng vợ chồng hai người bọn họ nói lời cảm tạ đã.” Dứt lời, liền vội vàng xuất môn.

Trước mặt Kỳ Hữu, ta thực bình tĩnh tiến về phía Tô Diêu cùng Kỳ Hạo cảm kích nói lời từ biệt, từ đầu đến cuối ta đều không liếc về phía hắn dù chỉ một cái. Ta biết, ánh mắt có thể để lộ tâm sự.

Có lẽ là vì ta có thể bình tĩnh đối mặt, hay là vì dịch dung thuật của Hy quá mức cao siêu, ta có thể tránh được ánh mắt Kỳ Hữu. Hay là vì…… trong mắt hắn hiện tại, chỉ còn mỗi bóng hình Tô Tư Vân mà thôi?


6 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 38.5”

  1. be heo nói:

    cam on nang nhieu nha … dich hay wa !

  2. leah2011 nói:

    a, hay waaa.thanks cưng

  3. Shim MinNa nói:

    Cuối cùng nàng cũng đã trở lại a~ mừng quá!
    Chap này đọc vừa thấy ngọt mà vừa đau! Ai za, cuối cùng thì Phức Nhã vẫn k quên đc Kỳ Hữu thì phải! TT.TT

  4. nona1008 nói:

    thankx nàng *^^*

  5. thanhthanh nói:

    đợi đọc truyện nàng mòn mỏi luôn
    thanhks nàng!

  6. Liên Nhi nói:

    Cảm ơn nàng! Ta cứ hóng mãi…


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s