Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 40.1

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữThái Thanh, Thiên Nguyệt

Beta: Thiên Nguyệt

Quyển 4: Tố oản cửu khuyết oanh chỉ nhu

Chương 9: Quý sủng lục cung

Một năm sau

Lại là tháng chạp vào đông, Chiêu Dương cung nội điện thê lương vắng lặng, trước sân lá rụng trải đầy không người coi sóc quét tước, gió bụi thổi vào phủ đầy phòng ốc. Nô tài trong cung nếu không phải bị ta đuổi đi thì là tự mình rời đi để nương tựa chủ nhân khác, duy có Lan Lan cùng U Thảo, ta có đuổi như thế nào các nàng cũng quyết không đi, trước sau vẫn bồi bên cạnh ta. Cả một cái cung điện to như vậy mà cứ như thành trống, tĩnh mịch đến nỗi khiến cho người ta cảm giác không chân thật. Tự một năm trước sau khi ta cam nguyện bế cung bất xuất, ta đã không hề gặp mặt Liên Thành nữa. Nghe Lan Lan nói, hắn cũng đã đến qua nhiều lần, chỉ là mới rảo bước đến cửa cung rồi lại quay trở về. Ta biết. . . . . . Mệnh lệnh của Thái hậu không thể trái. Hơn nữa, ta cũng không biết phải đối mặt với hắn thế nào nữa.

“Nương nương, người lại đọc sai nữa rồi.” U Thảo tay bê Phật kinh thở dài “Người đem đoạn thứ nhất cùng đoạn thứ ba xáo trộn rồi.”

Ta tay đang gõ mõ bỗng cứng đờ, nhắm nghiền mi mắt giây lát rồi lại mở ra, nhìn thấy ngọn nến đỏ cháy gần hết mới biết bản thân đã quỳ ở Phật đường cả ngày trời.

Người ta nói tụng kinh niệm phật có thể khiến tâm tình bình lặng như nước, không dao động không sóng gió, nhưng mà niệm Phật mấy tháng nay lại càng làm cho tâm tình ta càng thêm hỗn loạn. Thứ trong đầu hiện lên chính là lời mà mấy tháng trước Hy – giờ đã là viện phán thái y viện, truyền đến cho ta.

“Thần phi, có một tin tức không biết là tốt hay là xấu, ngươi muốn nghe không?”

“Nói thật, tin tức ngươi mang đến ta đúng là không dám nghe, nhưng mà cũng rất muốn nghe.”

“Một đêm nọ, Kỳ quốc chống trả lại hành động tạo phản của vây cánh Đỗ thừa tướng, hơn bốn mươi vị quan viên liên minh tố giác tội danh này, chỉnh lý lại ra ba mươi tông tội danh đệ trình lên Hoàng Thượng.”

Ta ha ha cười thành tiếng: “Vẻn vẹn chỉ trong hai năm, quả thật rất nhanh” Còn nhớ lúc ta ly khai Kỳ quốc, Đỗ gia tại triều đình vẫn là một tay che trời, Kỳ Hữu đã dùng biện pháp nào, có thể giải quyết mối đại họa này một cách thần tốc như vậy?

“Ngay vào ngày phế Hậu, hắn lại sắc phong một vị hoàng hậu.” Thanh âm của hắn dừng lại một chút, “Tô hoàng hậu.”

Tô hoàng hậu? Hô hấp của ta nghèn nghẹn, liền sau đó nở nụ cười, “Phong Hậu là hảo sự. . . . . . Là hảo sự.”

“Ngươi vẫn là không buông tay được?”

Ta nhẹ nhàng lắc đầu, “Chỉ là cảm thấy… Thực buồn cười.” Là ai đã từng nói, một khi diệt trừ Đỗ gia liền lập ta làm Hậu? Thôi đi, thôi đi, những việc này sớm đã không còn quan trọng nữa, hà tất lại phải so đo làm gì.

Ta hoàn hồn lại, khẽ buông tràng hạt trong tay xuống, từ cái đệm mềm đứng lên, cảm giác được đôi chân có chút tê dại, đầu óc cũng hỗn loạn. Tâm tình ta cũng dần dần cởi mở trở lại, tâm như gương sáng. Mỗi người đều có quyền lựa chọn người mà bản thân mình yêu, ta không thể yêu cầu một người vĩnh viễn đem trái tim mình dành trọn vẹn cho ta, như thế chẳng phải là quá ích kỉ ư? Huống chi hắn lại là Hoàng Thượng. Từ ngày mà ta quyết định rời khỏi Kỳ quốc đã quyết định đem tình cảm dành cho Kỳ Hữu buông xuống, không phải sao? Vậy thì những chuyện này ta hà tất phải canh cánh giữ trong lòng!

Bất thình lình, ta giống như tháo gỡ được khúc mắc đã nhiều năm quấn quanh, giải tỏa ra khỏi sự chú ý của ta. Ta bình thản nở nụ cười, cũng làm cho thân mình đang cứng nhắc trở nên giãn ra một chút.

Lại nhìn ra sắc trời bên ngoài, đã gần đến giờ tý. Vốn định quay về tẩm cung nghỉ ngơi, lại nghe Lan Lan hô nhỏ một tiếng, “Tuyết rơi rồi!”

Vừa nghe đến ‘ tuyết ’, ta liền nghĩ đến hậu uyển ắt hẳn là vạn mai tề phóng, kèm theo đó là cảnh điểm điểm hoa tuyết nhất định lay động lòng người. Không thể kìm nén được xúc động trong lòng, vội chạy nhanh về phía song cửa hậu viện, đem chấn song tử đàn đang đóng kín kia đẩy ra… một luồng khí lạnh quanh quẩn bên mũi, lại phóng tầm mắt nhìn ra mai lâm, có hoa tuyết xâm nhập phủ đầy cành, lại tôn lên cho hoa mai càng thêm kiều diễm.

Mi mắt vừa chuyển, lại trông thấy một vị nam tử y phục đơn bạc đứng trơ trọi giữa tuyết hải lâm, lẳng lặng nhìn ta, ta cứng người đứng tại chỗ.

Tuyết rơi bao trùm phủ đầy trên người hắn, mặc phong phanh như vậy, lại đứng giữa đêm tuyết khốc hàn này, chẳng lẽ hắn không thấy lạnh sao?


6 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 40.1”

  1. Danlinh nói:

    Thanks you very much . Ban cu tiep tuc up len nhe

  2. Danlinh nói:

    Hap dan lam ban cu tiep tuc di

  3. leah2011 nói:

    ui, liên thành … thanks cưng, cứ tiếp tục phong độ này nha nàng, giọng văn mượt ghê

  4. JW nói:

    Đọc đến đoạn LT đứng trong tuyết lại tưởng tượng ra cảnh Hoa ca trong phim, đẹp kinh hồn😡 Thanks bn.

  5. Danlinh nói:

    Oh I’m sorry you

  6. Shim MinNa nói:

    Cuối cùng ta cũng không hiểu Kỳ Hữu nghĩ gì! Có thể là thời gian làm lòng người thay đổi! TT.TT Bởi vậy! PN tỷ có thể toàn tâm toàn ý yêu Thành ca rồi a~


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s