Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 40.2

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữThái Thanh

Beta: Thiên Nguyệt

Quyển 4: Tố oản cửu khuyết oanh chỉ nhu

Chương 9: Quý sủng lục cung

Đột nhiên hoàn hồn, ta bước qua song cửa, chạy vội đến mai lâm, ở trước mặt hắn dừng lại cước bộ, kinh ngạc nhìn hắn nói, “Ngươi. . . . . . Làm sao đến đây?”

Hắn thần sắc biến ảo, trên khuôn mặt tang thương cuối cùng lộ ra nét cười, “Đột nhiên nhớ tới, hôm nay là sinh thần của nàng. Nhẫn nại không được, ta liền muốn đến thăm, vừa hay đúng lúc nàng đi qua. . . . . .”

Sinh thần của ta, bốn chữ này triệt để đem ta hoàn toàn chấn động đứng yên tại chỗ. Ta mới hồi tưởng lại nhiều năm trước ở phủ Thừa tướng đã nói với hắn một câu vui đùa:

“Vào tháng chạp lúc hoa mai nở rộ trận tuyết rơi đầu tiên chính là sinh thần của ta”. Ta thật không ngờ, một câu nói vui đùa như thế, mà hắn lại ghi nhớ trong lòng, trước nay chưa từng quên lãng.

“Nếu đã đến đây, vì sao không đi vào?”

Hắn nói, “Nếu chúng ta gặp mặt, mẫu hậu sẽ lại trách tội nàng. . . . . . Kỳ thật, có thể đứng từ xa nhìn thấy nàng, là tốt rồi.”

Ta nở một nụ cười vô thanh, lại có nước mắt dọc theo hai má chảy xuống, bông tuyết bay tán loạn tản ra trên người chúng ta.

Hắn thấy ta vừa cười vừa khóc như vậy, nhất thời luống cuống tay chân, “Phức Nhã, ngươi nếu không thích, ta về sau sẽ không bao giờ đến đây nữa.”

Tiếng cười của ta bật ra khỏi miệng, lao đến bổ nhào vào trong lòng hắn, thiết tha ôm lấy thân hình lạnh băng kia của hắn, nước mắt càng thêm không ngăn được rớt xuống ướt đẫm vạt áo đơn bạc của hắn, phần ái tình này, ta làm sao có thể cô phụ?

Sau hôm ấy, Liên Thành nắm tay ta cùng ta đi đến thái hậu điện, ở trước mặt thái hậu làm cho bà giải trừ lệnh cấm túc, khẩu khí thập phần cương quyết. Thái hậu nhìn thấy hắn nghiêm nghị kiên định như vậy, liền gật đầu xá miễn lệnh cấm túc kia. Nhưng mà ta biết, bà đối với ta bất mãn lại càng sâu sắc thêm một tầng, nhất định nhận định ta là hồ ly tinh, mê hoặc con trai của bà.

Từ nay về sau, ta thật sự trở thành Thần phi của Liên Thành, chân chính sủng quán hậu cung, Liên Thành mỗi ngày sau buổi tảo triều chỉ đến Chiêu Dương cung. Hắn ở bên cạnh cùng ta đánh cờ, phẩm bình thi họa, cùng ta thỏa thuê trò chuyện về hồng đồ đại chí nhất thống thiên hạ của hắn. Ở trước mặt ta, hắn đem dã tâm của mình thổ lộ ra chẳng chút giấu diếm. Ta từ đầu đến cuối chỉ im lặng lắng nghe hắn và đồng hưởng dã tâm của hắn. Bởi vì chúng ta không chỉ là đế phi, không chỉ là tri kỷ, mà còn chính là phu thê.

Mỗi ngày trông chờ hắn đến Chiêu Dương cung cơ hồ đã trở thành một loại thói quen, một loại hy vọng của ta. Có lúc một mình cô đơn, nghĩ đến Liên Thành ta lại không ý thức bất giác cười thành tiếng. Chung quy khiến cho U Thảo, Lan Lan nhìn ta với ánh mắt kỳ lạ, nhưng dần dà lâu ngày các nàng cũng thành ra quen…

Từng cảm thán tình yêu sâu sắc lâu bền không dứt kia của Nạp Lan Hiến Vân đối với Viên phu nhân, từng ngưỡng mộ sinh tử bên nhau của Ôn Tĩnh Nhược cùng Dịch Băng. Nhưng mà hiện giờ, ta không cần phải hâm mộ người khác nữa, bởi vì ta cũng có một phân thiên hạ vô song chi ái. Hắn chưa từng hứa hẹn là hàng vạn nghìn người chỉ sủng ái một mình ta, nhưng hắn mỗi đêm đều ở lại Chiêu Dương cung, chuyên sủng chuyên phòng. Hắn chưa từng thề nguyền đời đời kiếp kiếp, nhưng mà ta biết, đời đời kiếp kiếp rất xa xôi, kiếp nầy có thể tương tri tương thủ (quen biết nhau ở bên nhau) đó là một loại duyên phận.

Ta chưa từng nghĩ tới, có một ngày ta sẽ đem lòng yêu một nam nhân khác ngoại trừ Kỳ Hữu, càng huống chi ta đã trải qua nhiều trắc trở long đong như vậy. Hiện giờ, ta còn có thể tìm thấy một phân tình ái thuần khiết như vậy, có được hạnh phúc chân chính, ta kiên tâm nguyện cùng Liên Thành dắt tay nhau Đông Sơn giai lão, cho dù không có hài tử đi nữa.

Ta ngồi phủ phục ở bên cửa sổ, vọng hương tuyết hải lất phất tung bay giữa mai lâm, rơi lả tả trên mặt đất, trong lòng dâng lên cảm giác mất mác nồng đượm, hoa mai này rồi cũng phải tàn lụi hay sao? Mùa đông đến quả thật rất nhanh.


7 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 40.2”

  1. Danlinh nói:

    Hay qua thanhk ban nhieu

  2. kinoko nói:

    lâu không vào đã có liền 2 chương😄 cảm ơn bạn nhiều nhiều

  3. Amex nói:

    Hay qua! Cam on nang! Nhung ma khong biet doan tinh cam nay keo dai duoc bao lau? Thuong cai gi dep qua thi hay mong manh de vo

  4. Shim MinNa nói:

    Dự là sắp có bão! TT.TT

  5. meomeo nói:

    nàng ơi, up nhanh nhanh lên nhá, đợi chờ mòn mỏi wa’ >_<

  6. Liên Nhi nói:

    Cảm ơn nàng

  7. petiot lutin nói:

    Chắc chỉ đọc đến chap này quá, lúc Liên Thành và Phức Nhã hạnh phúc, chap ngọt ngào nhất từ đầu truyện tới giờ, giá đây là kết thúc luôn thì tốt bít mấy. vẫn cứ là thik happy ending, dù truyện rất hay :”>. Cám ơn bạn đã dịch truyện hay như vậy ^^


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s