Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 40.3

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữThái Thanh

Beta: Thiên Nguyệt

Quyển 4: Tố oản cửu khuyết oanh chỉ nhu

Chương 9: Quý sủng lục cung

Ta ngồi phủ phục ở bên cửa sổ, vọng hương tuyết hải lất phất tung bay giữa mai lâm, rơi lả tả trên mặt đất, trong lòng dâng lên cảm giác mất mác nồng đượm, hoa mai này rồi cũng phải tàn lụi hay sao? Mùa đông đến quả thật rất nhanh.

Đột nhiên nghe thấy giữa ngàn mai truyền đến tiếng cười vui vẻ râm ran, như nước suối róc rách dễ nghe êm tai, ta hướng đến chỗ sâu trong mai lâm nhìn ra. Có một bạch y, một lam y thân ảnh đang từ từ di động tới, tựa hồ đắm chìm trong lạc thú thưởng mai, “Lan Lan, các nàng ấy là ai?”

Lan Lan dò tìm trong trí nhớ rồi hướng mai lâm nhìn ra, sau một lúc lâu nàng mới thu hồi tầm mắt, “Hồi chủ tử, đó là Lan tần cùng Cẩn tần.”

Ta gật gật đầu, “Hoàng Thượng hắn có mấy vị tần?”

Nàng nhẩm tính trên đầu ngón tay “Hiện tại có bốn vị, lan tần, cẩn tần, viện tần, hương tần. Trong bốn vị tần, Hoàng Thượng duy nhất sủng hạnh qua cũng chỉ có Lan tần. Nàng từng giống như chúng nô tỳ cũng đều là tiểu cung nữ, nhưng nàng rất giỏi đoán biết tâm tư qua sắc diện, a dua thủ dung, đem thái hậu nương nương dỗ dành đến vui vẻ. Thái hậu liền lập tức thu nhận nàng làm nghĩa nữ, lại bức ép Hoàng Thượng nạp nàng. Như vậy, lan tần một phen đắc thế, kiêu căng cậy sủng, ngày thường đều ỷ lại vào sự yêu thương của thái hậu đối với nàng, tự cao tự đại, liền ngay cả hoàng hậu nương nương cũng không để vào mắt.”

U Thảo hâm mộ nói, “Kỳ thật, qua nhiều năm như vậy Hoàng Thượng vẫn lấy cớ là lo lắng quốc sự mà rất ít gần nữ sắc. Nhưng mà nô tài biết, trong lòng Hoàng Thượng chỉ có chủ tử, cho nên đối với nữ sắc tuy gần mà xa.”

Những việc này, ta đều biết cả, chỉ là lúc ấy ta cùng với Liên Thành vẫn chưa nói rõ.

Ta chuyển đồng tử nhìn ra thân ảnh Lan tần cùng Cẩn tần cười cười nói nói đang dần hiện lên rõ rệt giữa mai lâm, “Kỳ thật Liên Thành hắn không cần. . . . . .” thanh âm của ta đột nhiên khựng lại, nhìn thấy hai người các nàng đang đi khập khiễng bẻ gãy cành mai, ta lập tức liền xông ra ngoài.

Hai người các nàng cầm trong tay nhành mai gãy trông thấy ta rảo bước hướng về phía mình, lập tức cúi người hành lễ “thần thiếp tham kiến…”

“Các ngươi dám ở Chiêu Dương cung của ta bẻ mai.” Ta lãnh giọng cắt ngang tiếng hành lễ của các nàng, đi đến trước mặt các nàng đem cành mai trong tay bọn họ một phen đoạt lại.

Cẩn tần lập tức cúi đầu, sợ hãi nói, “Nương nương bớt giận.”

Lan tần tắc biến sắc, khẩu khí thật bất hảo, “Thần phi hà cớ gì chuyện bé xé ra to, bất quá chỉ là một cành mai mà thôi.”

“Chỉ là một cành mai? Mai là loài cao khiết, há là vật để con người phàm tục có thể khinh nhờn? Huống chi, trong Chiêu Dương cung này mỗi một cành mai đều là vật âu yếm của bản cung, các ngươi chiết mai chính là đã phạm lỗi, biết rõ có lỗi nhưng lại cũng không biết hối cải, công nhiên chống đối bản cung, có còn biết phân tôn ti không?”
“Ai da, lời Thần phi ngươi nói thật đúng là miệng đầy đạo lý, Lan nhi quả thật không biết sai ở chỗ nào nữa rồi. Như vậy cũng tốt, chúng ta đến chỗ thái hậu nương nương để xem sự việc kia lão nhân gia phán xét như thế nào?”

Ta xem bộ dạng cả vú lấp miệng em của nàng liền cảm thấy buồn cười, “Quan hệ giữa lan tần ngươi cùng thái hậu nương nương hậu cung ai ai cũng biết, ngươi muốn bản cung cùng ngươi tìm thái hậu phân xử?”

Ý cười của nàng càng lớn hơn nữa , “Nếu Thần phi đã biết. . . . . .”

Ta tức khắc tiệt lời của nàng, “Thế thì yêu cầu lan tần cùng bản cung đi tìm Hoàng Thượng phân xử?”

Khuôn mặt hồng nhuận của nàng ta vì câu nói của ta mà đột nhiên biến sắc, nụ cười ngạo nghễ chuyển thành lạnh lùng “Ngươi chỉ là một nữ tử thân phận bất minh, mà cũng dám tự cao tự đại, tự cho là có thể nắm trong tay cả hậu cung sớm nắng chiều mưa này? Cho dù thần phi ngươi sủng quán hậu cung như thế nào, cũng chỉ hội dựa vào thủ đoạn mê hoặc câu dẫn Hoàng Thượng. Dựa vào mỹ mạo cùng thủ đoạn để được sủng ái ngươi cho là có thể lâu dài sao. . . . . .”

Không đợi nàng nói cho hết lời, ta dương tay lên liền cho nàng một cái tát tay thật mạnh, tiếng tát tay thanh thúy lan ra giữa mai lâm u tĩnh, U Thảo cùng Lan Lan lãnh đạm thở ra một hơi.

Ta lạnh lùng nghiêng qua nàng liếc mắt một cái, cười nói, “Nếu nói thân phận bất minh, Lan tần ngươi thân phận không phải càng thấp kém sao?”

Lan tần trên mặt vẫn in đỏ năm dấu tay, cánh môi vốn đang tự cao huyên thuyên của nàng hơi hé ra, kinh ngạc nhìn ta.


8 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 40.3”

  1. Shim MinNa nói:

    Tem! Tem a~ :)))
    PN không dễ bị ức hiếp đâu nha!

  2. Nguyen Dung nói:

    thich qua ! Cho bot cai thoi kieu cang di nha!

  3. Thì Trang nói:

    mình thícg cái tát của phức nhã

  4. PuPu nói:

    Xin chào^^. Mình đọc WP của rất rất nhiều nhà 2 năm nay rồi nhưng đây là lần đầu tiên mình cmt😡. Cảm ơn bạn đã dịch bộ truyện hay thế này nha^^.

  5. Danlinh nói:

    Hay qua thanks ban

  6. Danlinh nói:

    Dam choc gian PN thi se co ket qua nhu vay

  7. Danlinh nói:

    cho chua cai thoi kieu ngao , chi dua vao thai hau ma dam len mat voi PN

  8. gin nói:

    cảm ơn nàng nhé, sau 2 năm rồi t mới quay lại đọc tiếp bộ truyện này.
    hay, đau buồn và đem lại khắc khoải vì chờ đợi cho bọn t


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s