Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 41.1

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 4: Tố oản cửu khuyết oanh chỉ nhu

Chương 10: Lan uyển kinh tình dạ

Từ sau lần đó, Hy mỗi ngày đều có thể quang minh chính đại bước vào Chiêu Dương cung giúp ta bắt mạch, nếu nói lần trước giá họa Linh Thủy Y là vì trả thù cũng không hẳn là sai, nhưng mục đích lớn hơn nữa là vì cho Hy một cái cớ tiến vào Chiêu Dương cung. Ở Dục Quốc, trừ bỏ Liên Thành, ta căn bản là đơn thân một mình, muốn làm gì cũng đều có lòng mà vô sức. Vừa lúc, bệnh của ta lúc này giúp một đại ân. Chua xót cười, kể từ lúc nào mà ta trở thành kẻ ngay cả bệnh tình của bản thân cũng có thể lấy ra lợi dụng.

Ta cùng với Hy lẳng lặng ngồi trước chiếc bàn nhỏ được đúc từ cẩm thạch, huân lô tỏa ra hương yên quanh quẩn, bao phủ chúng ta. Bốn phía im lặng đến chỉ còn lại tiếng gió bên ngoài cùng tiếng hít thở của chúng ta, cảm giác có gì đó khôn chân thật. Nhe vỗ về chén “Lãnh hương băng hoa trà” mà Hy tự mình điều phối cho ta, hắn nói này trà có thể lọc sạch những độc tố còn sót lại trong thân thể ta.

Hy đem một phong thư đưa cho ta, “Đây là thủ hạ của ta thừa lúc đêm xuống đột nhập vào phủ Liên Dận trộm được.”

Ta tiếp nhận, đem nội tín bên trong phong thư lấy ra, nhìn từng dòng mực đen sẫm tự hỏi: “Những chữ này chính là bút tích của Liên Dận?”

“Từ trong thư phòng của hắn trộm ra.” Hắn tùy ý đưa tay đặt lên bàn, “Ngươi có biết thân thể của ngươi rất kém cỏi không?”

Ta cười cười, “Biết.”

Hắn dị thường nghi hoặc, “Vì sao trong cơ thể ngươi có nhiều loại độc như vậy? Rất nhiều người dụng độc với ngươi sao?”

Ta lảng tránh vấn đề này của hắn, nghiêm mặt nói: “Không nên hỏi. Ta hiện tại chỉ quan tâm đến một vấn đề – làm thế nào loại bỏ Liên Dận cùng Linh Thủy Y, nay người Liên Dận muốn giết đã không còn riêng ta, mà còn có Liên Thành.”

“Ngươi sợ sao?” Hy đột nhiên hỏi.

Ta bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, “Sợ cái gì?”

“Giết Thái Hậu.”

Tay của ta đột nhiên run rẩy một chút, mấy ngày liền cùng Liên Thành chung sống, ta đã dần quên đi việc này. Giết …… thân mẫu của Liên Thành? Ta thật sự muốn giết nàng……

“Như thế nào? Ngươi sợ?” Bên môi hắn bỗng lộ nụ cười quỷ dị.

Ta cứng ngắc lắc lắc đầu, “Hiện tại bàn chuyên mưu sát Thái hậu vẫn là quá sớm, trước diệt Kỳ, Hạ sau mới là thời cơ hạ sát Thái hậu.”

Hắn khẽ huy ống tay áo, đi đến bên cửa sổ, ngửa đầu nhìn thiên không xanh lam một màu, dưới mán đình, lá tùng xanh biếc một màu, khẽ động theo từng cơn gió nhẹ. Thanh âm của hắn cùng với tiếng gió trầm thấp truyền đến, “Ta nghĩ, ngươi nên học một chút võ công phòng thân, thứ nhất có bảo toàn chính mình, thứ hai khi ám sát Thái Hậu cũng nắm chắc cơ hội hơn.”

Gió thổi qua người qua, tóc mai trên trán bay loạn, tay của ta gắt gao nắm chặt, cuối cùng lại buông ra.

Hắn còn nói: “Kỳ Quốc bên kia có chút động tĩnh, Kỳ Vẫn bí mật liên hợp với rất nhiều quan viên vây cánh, bọn họ đều đồng ý chờ đợi thời cơ ủng lập Kỳ Vẫn đăng cơ.”

Ta thoáng có chút kỳ quái hỏi: “Hắn dùng phương pháp nào khiến cho quan viên ủng hộ hắn?”

“Nếu nói Nạp Lan Kỳ Hữu thủ đoạn cao minh, như vậy Nạp Lan Hiến Vân chính là thần cơ diệu toán.”
Hắn như trước đứng lặng ở bên cửa sổ, khiến ta có cảm giác như hắn đang từng chút một bị gió cắn nuốt, ta hiểu ý tứ của hắn trogn những lời này, vì vậy không hỏi gì, chỉ lẳng lặng chờ đợi hắn nói tiếp.

“Nạp Lan Hiến Vân đã sớm đoán được Nạp Lan Kỳ Hữu sẽ không cam tâm tình nguyện giao ngôi vị hoàng đế cho Kỳ Vẫn, lúc sinh thời đã bí mật triệu kiến Kỳ Vẫn, cho hắn một kiện di chiếu, ‘Truyền ngôi cho ngũ hoàng tử Nạp Lan Kỳ Vẫn’.” Hắn dừng một chút, “Quả nhiên là hổ phụ sinh hổ tử, đều là những kẻ lắm mưu nhiều kế. Có lẽ đây đây là cái bất đắc dĩ khi lớn lên trong gia tộc đế vương, phụ tử cũng phải đề phòng tính kế với nhau như thế, thảo nào có câu: Đệ nhất vô tình đế vương gia.”

Di chiếu! Lòng ta một phen thất kinh, mãnh liệt rung rẩy một chút, lập tức lại bình phục trở lại, miễn cưỡng cười cười, “Loại sự tình này quả thật rất giống với tác phong của Nạp Lan Hiến Vân.” Kỳ Hữu có hay không biết được sự tồn tại của di chiếu? Tình cảnh của Kỳ Hữu hiện tại tựa hồ rất nguy hiểm.

Hy lui về phía sau vài bước, rốt cục quay đầu lại nhìn ta,“Đây là chữ của Liên Dân, ngươi cố gắng tập cho giống đi, không đượ để lộ bất kỳ sơ hở nào cả.”

Ngẩng đầu nhìn tuấn nhan băng lãnh ngàn năm không thay đổi của hắn, ta thực tự tin mà gật đầu, “Viết – việc này không làm khó được ta, cho ta thời gian ba ngày, nhất định có thể viết giống đến chín phần.”

Hắn gật gật đầu, lững thững bước ra ngoài, đi được nửa đường lại đột nhiên dừng cước bộ, quay đầu chỉ vào chén trà mà ta đang thưởng thức trong lòng bàn tay, “Đừng quên, phải uống hết.”

Ta nhẹ giọng cười, trêu ghẹo nói: “Ta đã biết, lề mề quá.”


5 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 41.1”

  1. Ngoc nói:

    Rat vui khi duoc doc nhung truyen ban dich. Thanks

  2. Hồ Ly Tinh nói:

    Ta xé tem :3 :v
    Tỉ ơi, mau edit nhanh nhé. Tks tỉ lắm, đừng bỏ cuộc đó. Truyện hay❤

  3. tinhlinhvu nói:

    thk tỷ nhiều nhiều, ko phí công chờ tr, hay quá ><

  4. Băng nhi nói:

    đang mong ngóng từng ngày

  5. nguyenngoc nói:

    thak ss nhìu, ss dịch hay wa


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s