Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 41.3

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thiên Nguyệt

Quyển 4: Tố oản cửu khuyết oanh chỉ nhu

Chương 10: Lan uyển kinh tình dạ

Lam uyển

Trăng treo trên cao, ngự uyển sâu thẳm, sương đêm thoảng qua ống tay áo để lại cảm giác ẩm ướt.

Ta cùng với Liên Thành sớm đã lên tầng trên Phượng thai trong Lam uyển, nương theo ánh trăng có thế nhìn rõ một mảng bỏ hoang phía sau, cỏ dại mọc um tùm, hết sức u tĩnh. Ta tin tưởng chắc chắn rằng Linh Thủy Y sẽ đến, bởi vì bốn chữ ta đã viết trên giấy “Tru sát Thần phi”. Ta tin tưởng, nàng nằm mơ cũng muốn giết ta, huống chi mấy ngày trước ta còn giá họa cho nàng, công nhiên cùng nàng đối chọi, sợ là từ sau hôm đó, nàng chẳng có được một ngày ngủ ngon.

Lại đợi thêm một lúc, một bóng người chậm rãi bước về hướng này, ta kéo Liên Thành tìm nơi ẩn nấp, vụng trộm nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài.

Bóng người càng lúc càng gần, ánh trăng rọi lên dáng hình, hé ra dung nhan tuyệt mỹ, dưới ánh trăng lại có chút tái nhợt quỷ dị, vẻ mặt lại lạnh lẽo dị thường. Ánh mắt nàng đầy ắp lo âu, đề phòng nhìn tứ phía, lúc này, một cái bóng đen khác đi ra, trăng tàn soi một mảng mênh mông, là Hy, hay đúng hơn, là Hy dưới lốt hóa trang Liên Dận.

“Không phải đã nói về sau chúng ta không nên gặp nhau nữa sao?” Linh Thủy Y dùng ánh mắt lạnh lùng, cứng rắn nhìn hắn.

“Như thế nào? Không muốn gặp ta sao?” Liên Dận cười lạnh một tiếng, giữa nơi hoang vắng có vẻ phá lệ âm trầm đáng sợ.

“Trong thời khắc nguy hiểm như vậy chàng như thế nào còn tìm ta, vạn nhất bị kẻ khác phát hiện liền nguy rồi.” Ngữ khí của nàng mang theo vài phần lo lắng.

“Lúc này chúng ta không thể nào tiếp tục bỏ qua được nữa, chuyện của chúng ta Thần phi đã biết rõ nhất thanh nhị sở, không giết ả, hai người chúng ta sẽ chẳng còn đường sống.”

Vừa nghe đến hai chữ“Thần phi”, ánh mắt của nàng phút chốc trở nên âm ngoan, “Mạng của ả tiện nhân đó cũng thật dai, phái nhiều sát thủ đi Hạ quốc như vậy cũng không giết nổi ả, ta thực hoài nghi năng lực làm việc của chàng.”

Nghe đến đó, ta phát ra một tiếng hít sâu lạnh lùng, quả thật là sát thủ do bọn họ phái đi! Độc ác như vậy, còn muốn đẩy cả Liên Thành vào chỗ chết, hay cho bọn họ, muốn thâu tóm cả triều đình này sao?

Liên Thành nắm tay ta đến căng thẳng, ta nhẹ nhàng nắm lại tay hắn, giúp hắn trấn an, hắn mới có thể buông lỏng ra vài phần, yên lặng nhìn hết thảy sự việc trước mặt, trên người tản ra sát khí âm lãnh.

“Chúng ta không cần nói những chuyện này nữa.” Liên Dận bước gần về phía nàng, đưa tay vuốt ve hai gò má nàng, “Lâu như vậy không gặp nàng, ta thật sự rất nhớ nàng.”

Linh Thủy Y dùng sức huy khai tay hắn, “Chú ý tới trọng điểm, ta chính là hoàng hậu.”

Ánh mắt Liên Dận lạnh lẽo đến rùng mình, “Linh Thủy Y, khắp nơi trên người nàng có nơi nào ta chưa sờ qua sao?”

“Ngươi còn dám nói, nếu không phải ngươi chủ động dụ hoặc ta, ta sẽ cùng ngươi làm chuyện đó sao? Nếu không làm chuyện đó, bây giờ cũng chẳng phải phát sinh thêm nhiều cớ sự như vậy. Ngươi mau chóng giải quyết con tiểu tiện nhân Thần phi kia, nếu không chúng ta không bao giờ có thể gặp mặt……” Linh Thủy Y nguyên bản la hét phẫn nộ đột nhiên cứng đờ, mở to hai mắt nhìn Liên Thành từng bước một đi xuống Phượng thai, cuối cùng bước về phía nàng.

Thân thể của nàng run nhè nhẹ, sau đó chỉ vào Liên Dận, “Hoàng Thượng…… Là hắn……” Thanh âm lại một lần nữa cứng đờ, bởi lẽ người trước mắt đã không còn là Liên Dận, căn bản chính là Hy.

Hy vứt mặt nạ da người trong tay vào bụi cỏ, cúi người hành lễ, “Thần tham kiến Hoàng Thượng.”

Liên Thành đi đến trước mặt Linh Thủy Y, nhìn nàng hồi lâu, “Thủy Y, trẫm sớm đã biết dung mạo Phức Nhã là do ngươi hủy, sở dĩ không có xử trí ngươi là do ngươi họ ‘Linh’, dù sao ta thực có lỗi với Linh gia các ngươi. Nhưng trẫm vạn vạn không nghĩ tới, ngươi chẳng những dám thông đồng làm chuyện này với đệ đệ của trẫm, lại một lần nữa muốn giết Phức Nhã. Lần này đây, trẫm tuyệt đối không khoan thứ cho ngươi.”

Nàng ngơ ngác đứng tại chỗ, nước mắt ngưng tụ kín cả vành mắt, nhưng nàng thủy chung không giải thích, cũng chẳng cầu xin tha thứ, chỉ nghẹn ngào nói, “Liên Thành, ta vẫn luôn biết rằng trong lòng ngươi không có ta, nhưng ta cho rằng chỉ cần dùng chân tình của mình đối đãi, sẽ có một ngày ta cảm động ngươi, khiến ngươi yêu ta. Ta tận tâm hết sức sắm vai một hảo thê tử, ta học được nhường nhịn, học được khoan dung, thậm chí vì nhân nhượng ngươi, ta buông bỏ cả giá trị của một công chúa, tất cả chỉ vì ta yêu ngươi. Nhưng sự xuất hiện của ả nữ nhân này đã đánh nát toàn bộ giấc mộng của ta!” Nàng dùng ánh mắt oán hận nhìn về phía ta, “Ta đố kỵ nàng, nàng dựa vào cái gì mà có được tình yêu của ngươi! Ngày ấy ta rõ ràng giúp nàng thoát khỏi Thừa tướng phủ, nàng đáp ứng ta sẽ không bao giờ trở về gặp ngươi, nhưng nàng ta lại nói không giữ lời, nàng lại quay về bên cạnh ngươi, ta thì sao? Nàng dựa vào cái gì phá hư tình cảm vợ chồng của chúng ta.”


3 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 41.3”

  1. Danlinh nói:

    Hay lam , the la Linh Thuy Y het dam choi cai roi . Haha, phai nhu vay moi duoc chu

  2. Nhunlee nói:

    Thanks…..thanks….

  3. Summersnow nói:

    Thanks


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s