Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 42.2

Tác giảMộ Dung Yên Nhi

Chuyển ngữ: Thái Thanh

Beta: Thiên Nguyệt

Quyển 4: Tố oản cửu khuyết oanh chỉ nhu

Chương 11: Mạch nhiên khấp hồng lệ

Ta mạnh mẽ gật đầu.

“Nương nương, ngự y đến rồi.”

Vừa nghe thấy ngự y đã đến, ta lập tức từ bên giường đứng dậy, để cho ngự y bắt mạch, cũng không biết là do đứng lên quá nhanh hay là thân thể không khoẻ, trước mắt một màn u ám, dưới chân hoàn toàn đứng không vững. Ngự y vội đỡ lấy ta đang lảo đảo, “Nương nương, nô tài bắt mạch cho người trước đi.”

Ta lắc đầu, “hãy bắt mạch cho Đa La tiểu chủ trước đi.” Ta tìm một cái ghế tròn nhỏ ngồi xuống, một tay chống cái trán hơi choáng vắng hoa mắt, xem ngự y dùng tơ hồng bắt mạch.

Sau một lúc lâu, hắn thu hồi sợi tơ, vuốt chòm râu nói, “Bệnh tình của tiểu chủ vì lâu ngày không được trị liệu mà tích lũy thành tật, hơn nữa nàng tính tình trầm mặc ít lời, u buồn mà thành tâm bệnh, muốn chữa khỏi nhất định khó khăn, nô tài cảm thấy hay là trước hết giải tỏa tâm bệnh của tiểu chủ rồi mới tiến hành trị liệu. Nhưng là. . . . . Có thể trị hết hay không lại là khó nói .”

Nghe thế, nỗi lo lắng trong lòng ta lại dâng lên, “Ngươi nói cái gì? Trị không hết?” trước mắt ta đột nhiên cảm thấy một màn u ám, suýt nữa từ trên ghế ngã xuống, ngự y lập tức tiến lên dìu đỡ ta, “Nương nương, ngài sắc mặt thực tái nhợt, nô tài hay là chẩn bệnh cho ngài trước rồi lại bàn về bệnh tình của Đa La tiểu chủ.”

Hắn đem sợi tơ hồng quấn lên cổ tay của ta, xem xét hồi lâu, lo lắng trên mặt từ lúc ban đầu ngược lại hiện ra tươi cười, vui sướng nói to, “Nương nương, chúc mừng ngài, là một hỉ mạch. Ngài chính là người đầu tiên vì Hoàng Thượng hoài thai long tử, chúc mừng chúc mừng. . . . . .”

Sắc mặt của ta dần dần cứng đờ, nhìn miệng ngự y mở ra khép lại, đầu óc đột nhiên không thể hoạt động được nữa.

Hắn nói hỉ mạch? Ta đã mang thai ? Làm sao. . . . . . Có thể

Thanh âm của ta thoáng có chút run rẩy, “Không thể nào!”

Ngự y bị lời nói của ta khiến cho kinh ngạc một hồi, “Nương nương, thiên chân vạn xác, ngài đã có mang hơn một tháng.”

Ta vẫn cứ tiếp tục không ngừng lắc đầu, giống như nghe thấy một tin tức kinh thiên động địa, “làm sao có thể mang thai. . . . . . Ta liên tục uống xạ hương trong gần nửa năm, sớm đã là không thể có con. . . . . . Ngươi nhất định chẩn đoán sai lầm rồi.”

Ngự y lại lần nữa se sợi tơ hồng chẩn mạch cho ta, ta nín thở nhìn biểu tình trên mặt hắn, hô hấp dường như muốn ngừng lại.

Thật lâu sau, ngự y rút về sợi tơ hồng, nghi hoặc nhìn chằm chằm vào ta, “Nương nương, trong người ngài căn bản không có xạ hương tồn tại như lời người nói, tại sao lại nói không thể mang thai?”

Ta phút chốc từ trên ghế bật dậy, “Ngươi nói bậy!”

Ngự y lập tức quỳ xuống đất, “Nương nương bớt giận, lời nói của nô tài từng câu đều là thật, tuyệt không có nửa câu hư ngôn, ngài nếu không tin, có thể thỉnh thêm vài viên ngự y đến bắt mạch. . . . . .”

Ta liên tiếp lui về phía sau vài bước, “Không có khả năng. . . . . .” Hai chân đuối dần vô lực, tư tưởng một mảnh hỗn độn. Trong phòng đột nhiên lâm vào một bầu không khí gượng gạo, quỷ dị đến ngay cả ta bản thân cũng không dám hô hấp, chỉ có thể gắt gao đem đôi bàn tay của chính mình xiết chặt lại, móng tay cấu vào lòng bàn tay, đau đớn lan tràn.

Ngự y có chút sợ hãi gọi to một tiếng, “Nương nương. . . . . .”

Ta trầm mặc thật lâu sau, cuối cùng hít sâu một hơi, “Việc bản cung mang thai, các ngươi không được nói với bấtkỳ người nào khác.”

“Việc này. . . . . . Nương nương có thai là một chuyện tốt. . . . . .” Ngự y vội vàng thốt ra.

Ta lớn tiếng đánh gảy, “Cứ làm theo phân phó của bản cung, nếu như dám tiết lộ nửa câu, cứ nhằm vào các ngươi mà hỏi tội.”

Mây tan tiếp liền cỏ biếc, điểm điểm là sắc xuân, nắng ấm gió mát thổi hạt sương, tay áo xanh lót bên trong chiếc áo dệt. Ta mơ màng chỉnh trang trở về Chiêu Dương cung, trông ra nơi nơi cảnh sắc đều là ảm đạm vô quang.

U Thảo từ xa thấy ta trở về, liền hướng ta chạy ngay đến, miệng hô to, “Chủ tử, Hoàng Thượng chờ ngài đã lâu rồi.”

Nghe thế, ta một khắc thất thần, hoảng hốt lùi về sau mấy bước, muốn quay trở lại.

“Phức Nhã.” Liên Thành một tiếng khẽ gọi làm ta ngừng cước bộ, ta trông thấy Liên Thành đứng bên trong thềm cửa tẩm cung, nhìn vào ánh mắt ta một cách chăm chú như thế. Ta thản nhiên lảng tránh đi, chậm rãi đi về phía hắn.

“Nàng làm sao vậy? Sắc mặt tái nhợt như vậy.” Hắn lo lắng xoa lên trán ta, “U Thảo, đi thỉnh Hy lại đây để. . . . . .”

“Không cần.” Ta vội vàng đánh gảy.

Bộ dạng lo lắng của hắn dần dần biến mất, thay vào đó chính là vẻ nghi hoặc, “Nàng rốt cuộc làm sao vậy?”

“Không có gì, ta chỉ thấy mệt mỏi, nghỉ ngơi là sẽ khỏe lại thôi. Ngươi không phải còn có rất nhiều công việc bề bộn sao, không cần vì ta mà chậm trễ quốc sự.” Ta miễn cưỡng tươi cười đưa hắn hướng tẩm cung ngoại đẩy đi.

“Nàng có phải là trách ta mấy ngày nay lạnh nhạt với nàng, kỳ thật. . . . . .” Hắn sốt ruột muốn giải thích, ta lại cười lắc đầu, “Không có, ta như thế nào lại trách người chứ. Ta thật sự chỉ là. . . . . . thấy mệt rồi.”


3 phản hồi on “Khuynh Thế Hoàng Phi – Chương 42.2”

  1. Liên Nhi nói:

    Tem nè

  2. lauralaura97 nói:

    thanks, vậy là Kỳ Hữu không hạ độc Phức Nhã thì phải…

  3. Sung Hyo Ri nói:

    Kì Hữu là người tốt, luôn yêu PN mà. Chỉ tại cách yêu của hắn chúng ta ko hiểu được mà thôi.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s